Linh nhãn

Chương 3

11/08/2024 16:22

Sáng hôm sau, tôi ăn một bát cháo, sau đó ngất đi.

Mở mắt ra, tôi phát hiện mình bị nh/ốt trong một chiếc hộp gỗ chật hẹp, xung quanh tối om.

Tôi khóc gào gọi bố mẹ, mãi đến khi kiệt sức, cũng chẳng có ai đến c/ứu tôi.

Bỗng nhiên có tiếng cười nói của bé gái tựa tiếng chuông kêu truyền đến, nắp của chiếc hộp gỗ được mở ra.

Tôi ngồi dậy, và phát hiện mình đang ở giữa một rừng cây um tùm, còn chiếc hộp gỗ thực chất lại là một cỗ qu/an t/ài, trông rất giống với cỗ qu/an t/ài lúc mẹ tôi mất.

Một cô bé mặc váy trắng cười với tôi.

Trông cô bé nhỏ tuổi hơn tôi, có lẽ chỉ tầm 5 hoặc 6 tuổi, cô được tết tóc hai bên, đôi mắt to tròn lấp lánh đang dò xét tôi đầy hiếu kỳ.

Tôi hỏi: “Em gái, em biết đây là đâu không?”

Cô bé nói: “Đây là rừng m/a.”

Tôi nói: “Em biết làm thế nào để về làng không? Mẹ chị vẫn đang ở nhà đợi chị.”

Cô bé cười nói: “Chị chơi b/ắn bi với em trước đã.”

Nói rồi, cô bé móc ra mấy viên bi ve màu sắc sặc sỡ, rồi đặt lên nắp qu/an t/ài, ngón tay cô nhanh nhảu búng qua búng lại, nhưng không có viên nào rơi xuống đất.

Tôi nheo mắt lại nhìn thật kỹ, rồi nhận ra đó không phải hòn bi ve, mà là những con mắt dính đầy m/áu.

Phần ngựk của cô bé có một vết thương rất dữ tợn, đang rỉ dòng m/áu đen ra bên ngoài.

Đôi mắt đen lay láy của cô bé nhìn chằm chằm vào tôi, cô nói: “Viên bi của em đẹp không?”

Cô bé tóm lấy tay tôi: “Em thấy viên bi của chị đẹp hơn, chị tặng cho em được không?”

Tôi cởi áo khoác ngoài ra, rồi khoác lên vết thương ở phần ngựk của cô bé, tôi nói: “Hẳn là em phải đ/au lắm nhỉ, để chị cầm m/áu cho em. Lúc trước mẹ chị hay bị bố đá/nh, nên chị có kinh nghiệm xử lý vết thương, chị sẽ không làm em đ/au đâu.”

Cô bé không nói nữa, trong đôi mắt ấy có những giọt nước mắt rưng rưng.

Tôi cố gắng thật nhẹ tay, tôi nói: “Cố chịu một chút, sắp xong rồi.”

Cuối cùng, tôi dùng tay áo thắt một chiếc nơ bướm thật đẹp, rồi nói: “Xong rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0