Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1702: Đàm gia sinh sự

05/03/2025 19:25

Nhưng nếu trong Phá Thiên Minh có người muốn nhằm vào hắn, hắn liền không vui. Các ngươi đều khi dễ ta, ta còn đần độn mà thay các ngươi làm việc?

- Phải mau chóng bước vào Sáng Thế Cảnh, đến thời điểm đó coi như ta không thể ngang hàng Thiên M/a Thánh Vương, nhưng thiên hạ rất lớn, đã có thể mặc ta ngang dọc, không cần mỗi lần đều dựa vào Hắc Tháp.

Lăng Hàn quyết định, liền không đi để ý tới những mưa gió bên ngoài, vùi đầu khổ tu.

Nhưng mà, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Hắn ngồi xếp bằng ở trong thạch thất, ngày hôm nay sẽ phân phát tài nguyên tu luyện mới, tuy hắn hoàn toàn không cần, nhưng đối với Thiên Phượng Thần Nữ mà nói là chí bảo, nàng đã một chân bước vào Hằng Hà Cảnh.

Nhưng chờ mãi cũng không thấy người đến, một ngày đi qua, vẫn không ai đưa lại.

Lăng Hàn cũng không để ở trong lòng, ngược lại cũng không kém một ngày, nhưng ngày thứ hai, ngày thứ ba vẫn không thấy có người đưa vật tới, hắn tự nhiên cảm thấy không đúng, đi ra ngoài hỏi, nhất thời nổi trận lôi đình.

Tài nguyên tu luyện của hắn bị tên Huyền M/a của Đàm gia kẹp lại.

Hành vi như thế, các đại nhân vật lại không quản?

Lăng Hàn không khỏi nhớ tới tin đồn lúc trước... trong Phá Thiên Minh có hai thanh âm, một cái là mở ra, một cái khác là đóng kín. Hiện tại mở ra là chủ lưu, đưa người tài vào, nhưng Đàm gia công nhiên giữ tài nguyên tu luyện của hắn, đến hiện tại vẫn không có đại nhân vật nào đứng ra phản đối, trong này để lộ ra ý vị rất sâu xa.

Phái đóng kín muốn chiếm thượng phong?

Hoặc là nói, hai người đang lấy chuyện này đấu sức, một khi bụi bậm lắng xuống, Phá Thiên Minh có thể phát sinh đột biến!

Lăng Hàn có chút không rõ, hắn rõ ràng là ứng cử viên “duy nhất” dung hợp quy tắc hai giới, coi như là phái đóng kín cũng phải trước tiên theo mình, dù sao tiến vào Tiên Vực là đại tiền đề áp đảo tất cả.

- Đúng rồi, có mấy người muốn từ trên người ta được công pháp, cho rằng ta có thể dung hợp pháp tắc hai giới, cũng không phải là thiên phú của ta, mà là liên quan đến Tiên pháp tu luyện mạnh mẽ.

- Như vậy chỉ cần cư/ớp công pháp của ta đi, bọn họ tự nhiên có thể dung hợp pháp tắc hai giới.

- Ha ha, hiện tại trong bọn hắn vẫn không có thống nhất, vì lẽ đó ta mới có thể an tọa ở đây, vì lẽ đó mặc Đàm gia tiểu nhân làm á/c, nhưng thời điểm chỉ còn dư lại một thanh âm, ta liền xong việc!

- Quân tử không có lập trường là cực kỳ nguy hiểm, ta không thể đặt an nguy của mình ở trên quyết định của người khác.

- Nơi đây... Không thích hợp ở lâu!

Lăng Hàn cũng không đi tìm Đàm gia Huyền M/a kia, nếu hắn c/ắt xén tài nguyên tu luyện của mình, cậy hắn đi chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi. Ngược lại hắn căn bản không cần, mà Thiên Phượng Thần Nữ tạm thời cũng không cần, không vội.

Nhưng mà, Đàm gia lại tiến một bước khiêu khích, lại ở trên cửa động phủ của Lăng Hàn giội m/áu chó, còn viết rất nhiều từ ô nhục, miệt thị hắn đến rối tinh rối m/ù.

- May là Tiểu Hắc không có tới, nếu không cái mông của các ngươi liền thành ba mảnh.

Lăng Hàn tự lẩm bẩm, hắn vẫn không có đáp lại, bởi vì hắn muốn biết, Phá Thiên Minh đến cùng là loại thái độ thế nào.

Nếu có người đứng ra, thay hắn kêu oan, vậy hắn sẵn lòng tiếp tục ở đây, ngày sau dung hợp hai giới, cái này cũng là một đại công đức.

Hắn đang đợi Phá Thiên Minh tỏ thái độ, cái này sẽ quyết định động tác bước kế tiếp của hắn.

Để Lăng Hàn thất vọng chính là, mấy tiểu bối của Đàm gia còn công nhiên khiêu khích hắn, nhưng từ đầu đến cuối không có đại nhân vật nào đứng ra quát bảo ngưng lại.

- Lăng Hàn, có dám chiến một trận!

- Ta chỉ dùng một ngón tay.

- Chỉ là một tiện dân, giun dế, lại dám mặt dày tiến vào Phá Thiên Minh, ta phi!

Ba tên tộc nhân Đàm gia hầu như mỗi ngày đều ở trước động phủ của Lăng Hàn m/ắng một trận, cái này tự nhiên rơi vào trong mắt các Vương giả trẻ tuổi khác, nhưng đều lựa chọn ngồi xem, không có ai ng/u ngốc, các đại nhân vật từ đầu đến cuối không xuất hiện, đây chính là một loại thái độ.

Ngày đó, ba người Đàm gia vẫn như cũ bên ngoài m/ắng trận, ngôn ngữ khó nghe cực điểm, cũng không biết bọn họ những Vương giả này đá/nh cái nào học được những cái ngôn ngữ không thể tả này.

Xoạt, một bóng người lướt qua, chỉ nghe âm thanh đùng đùng đùng giòn giã truyền đến, ba người Đàm gia đều bị quất bay, khuôn mặt sưng lên thật cao.

Lăng Hàn đứng chắp tay, hắn muốn đại khai sát giới.

Ba người Đàm gia đều ôm hai má, mặt đầy đều là kinh ngạc.

Lăng Hàn lại xuất hiện, hơn nữa còn đá/nh bọn họ một t/át tai.

Kỳ thực Lăng Hàn đến, bọn họ cũng không kỳ quái, chỉ cần không phải tượng đất, ai cũng không chịu được nh/ục nh/ã như vậy. Nhưng Lăng Hàn một chưởng liền quất bay toàn bộ ba người bọn họ, vậy thì để bọn họ không thể nào tiếp thu được.

Chỉ là Hằng Hà Cảnh đại cực vị mà thôi, làm sao sẽ mạnh như thế?

- Ngươi, ngươi dám động thủ hại người?

Một tên tộc nhân Đàm gia phục hồi tinh thần lại, nghiêm túc trách m/ắng Lăng Hàn, hắn gọi Đàm Băng, đã là Hằng Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, nhưng cách đột phá Cực Cảnh còn xa lắm.

Hắn không thể tin được, mình là Vương giả cấp ba, hơn nữa cảnh giới so với Lăng Hàn cao hơn một đoạn dài, nhưng lại không phải đối thủ của đối phương.

- Vậy phải để các ngươi làm nh/ục ta sao?

Lăng Hàn cười gằn.

- Chúng ta cũng không có phá hoại quy tắc của nơi này.

Đàm Băng uy nghiêm đ/áng s/ợ nói, bọn họ chỉ giội m/áu chó, mắ/ng ch/ửi bóng gió, trong Thanh Hà Cốc tuyệt không có quy định, làm như vậy sẽ bị trừng ph/ạt.

Trên thực tế, có thể tiến vào Thanh Hà Cốc đều là Vương giả trong Vương giả, bởi vậy có đại nhân vật nào sẽ có dự liệu như vậy, lại còn có người làm loại sự tình hạ cửu lưu này.

Nhưng Lăng Hàn không giống, không trưng cầu ý của người khác, trực tiếp ra tay, hơn nữa còn thương tổn người, đây chính là nghiêm trọng trái với quy định.

Ba người Đàm gia làm như thế, kỳ thực mục đích rất đơn giản, chính là làm tức gi/ận Lăng Hàn, để hắn làm ra sự tình phá hoại quy định, vậy phái đóng kín liền có thể ra tay, bắt Lăng Hàn, mà không cần để ý phái mở ra kia.

Một khi người lọt vào trong tay bọn họ, Lăng Hàn còn có thể bảo vệ bí mật gì sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa Mưa Không Trở Lại

Chương 12
Thời cấp ba, tôi giấu tất cả mọi người để âm thầm thích Tạ Triệt. Nhưng cuối cùng tình cảm ấy lại chẳng đi đến đâu. Nhiều năm sau, một vụ sạt lở đất khiến tôi và anh mắc kẹt trên con đường lúc trở về. Tôi chưa từng nghĩ khi gặp lại nhau sau nhiều năm, tóc tôi lại bị mưa lớn làm ướt sũng, dán chặt vào hai bên má trông có phần nhếch nhác như vậy. Còn ống quần của anh thì dính đầy bùn đất. Về sau, khi tỉnh dậy sau một buổi liên hoan, tôi mở mắt ra lại thấy mình đang nằm trên giường của Tạ Triệt. Giữa bầu không khí ngượng ngùng, tôi và anh im lặng mặc lại quần áo. Ngờ đâu khoảnh khắc mở cửa phòng ra, cả hai chúng tôi đều hóa đá tại chỗ. Anh với khuôn mặt cứng đờ cất tiếng: "Bố, mẹ, sao hai người lại tới đây?" Ngay chính giữa ghế sofa chễm chệ chiếc áo của tôi bị Tạ Triệt xé rách đêm qua. Còn tôi cúi đầu nhìn chiếc áo cộc tay của Tạ Triệt đang mặc trên người mình, trong đầu chỉ xẹt qua đúng ba chữ… Tiêu đời rồi.
0
5 Tôi có con rồi Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu Gia Giả Mang Bầu Bỏ Chạy Rồi

Chương 8
Tôi cậy gia đình có quyền có thế mà mấy hồi hành hạ, làm mình làm mẩy với người chồng Alpha xuất thân bần hàn. Đúng cái ngày tôi phát hiện mình mang thai. Dòng bình luận lướt qua. [Tên pháo hôi này vẫn chưa biết mình là thiếu gia giả, còn người chồng bị cậu ta ăn hiếp bấy lâu nay mới là thiếu gia thật.] [Tên công này ra tay tàn nhẫn lắm, đợi đến khi hắn biết mình mới là thiếu gia thật, việc đầu tiên hắn làm chính là tiêu diệt tên pháo hôi thích làm màu này.] Tôi không dám làm nũng, dở trò hống hách nữa. Sau cuộc ân ái, tôi ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, dò hỏi: "Nếu có kẻ chiếm đoạt đồ của anh, lại còn bắt nạt anh, anh vô cùng ghét hắn, nhưng sau này hắn đã sửa sai rồi thì anh sẽ xử lý hắn thế nào?" Hắn nheo mắt lại: "Trừ khử hắn xong rồi tổ chức cho hắn một cái đám tang thật hoành tráng để bù đắp thôi." Tôi sợ đến mức mồ hôi hột tuôn ra như tắm.
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
0
Tôi có con rồi Chương 12