Biệt Cửu Tình Thâm

Chương 17

17/07/2024 10:35

17.

Bởi vì không quen biết nên tôi không thèm quan tâm đến anh ta nữa, ngay khi mặt trời vừa lặn tôi liền tự mình đi ra ngoài.

"Em đi đâu vậy?"

Anh ta đi theo tôi.

Tôi quay lại nhìn anh ta, mỉm cười nói: "Về nhà xem xem nhà cửa một chút ấy mà, ngày nào tôi cũng phải về nhà một chuyến hết, tôi đâu phải là đứa trẻ không ai cần cơ chứ."

"Anh đưa em đi."

"Không cần, không cần đâu, tôi không có tiền cho anh đâu đấy."

Tôi vội vàng bước nhanh hơn.

Tôi cảm thấy anh ta có thể là kẻ x/ấu thế nên không thèm để ý đến anh ta.

Khi vừa đặt chân đến nhà tôi thì anh ta dường như lại càng im lặng hơn trước.

Phòng khách đầy những mảnh vỡ thủy tinh, đồ đạc đã bị đậ//p cho ta/n n//át cùng với những vết m//á–u đã khô từ lâu.

"Đây là nhà của em à?"

Tôi lắc đầu, đẩy cửa phòng làm việc: "Đây mới chính là nhà của tôi."

Tôi nhìn căn phòng bừa bộn, mỉm cười nói với anh ta:

"Ngồi tự nhiên nha. Cơ mà có vẻ như không có chỗ nào để ngồi cả, xin lỗi nhé..."

Tôi gãi gãi đầu, theo thói quen lại thốt ra lời xin lỗi.

"Trước đây tôi thực sự sống ở đây đó, nhưng sau đó có một nhóm người đột ngột kéo đến, họ đã đ//án//h và đ//u–ổi tôi đi."

"Tôi đã cố van xin họ, nhưng thực sự không có tác dụng nào cả."

Tôi mỉm cười nhìn anh ta.

Kể từ lúc gặp nhau đến giờ anh ta luôn nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng bây giờ không biết nguyên do tại sao anh ta đột nhiên quay lưng lại, bờ vai khẽ run lên.

Sao mắt anh ta lại đỏ lên thế nhỉ?

Tôi không hiểu nổi nên chỉ đành ngồi xổm xuống và bắt đầu dọn dẹp.

Cuốn sổ nhỏ trong túi đột nhiên rơi ra ngoài, tôi vội nhặt lên nhẹ nhàng phủi bụi, nâng niu như một món bảo vật.

Ánh mắt anh ta lại rơi xuống trên người tôi, một giọng nói khàn khàn cất lên: "Có thể cho anh xem một chút được không?"

"Không được."

Tôi sợ hãi vội vàng ôm lấy quyển sổ nhỏ vào lòng, ngước nhìn anh ta với vẻ mặt th/ù địch:

"Trong đây có rất nhiều thứ quan trọng đối với tôi, anh không được vứt nó đi.”

"Anh sẽ không vứt đâu, em đừng s//ợ."

Nhưng không hiểu sao trông anh ta còn tiều tụy hốc hác hơn cả tôi nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Được đại lão nhận nuôi, tôi gả cho thiếu gia tàn tật

Chương 6
Đại gia Vịnh Thị đến trại trẻ mồ côi để chọn lựa nhân tài. Khi đến lượt tôi kiểm tra thì ông ấy có việc đột xuất phải rời đi. Trước khi đi, Ôn Ngự liếc nhìn tôi một cái, nhàn nhạt nói: "Đứa này đạt." Kết quả là đón về nuôi mấy tháng mới phát hiện ra tôi là một đứa ngốc. Mười mấy năm trôi qua, những đứa trẻ khác đều đã trở thành những tinh anh ưu tú, phân bố ở khắp các lĩnh vực. Còn tôi thì vô tình gây ra không ít rắc rối. Ngay lúc tôi đang cảm thấy tội lỗi vì bản thân vô dụng, thì nghe thấy giọng nói dò xét vang lên từ phòng khách: "Thế lực nhà họ Hình vô cùng lớn, vừa hay chân của Hình đại thiếu gia mới bị hỏng cách đây không lâu, hôn ước cũng hủy rồi, Ôn tổng, nếu có thể để Tiểu Bát gả qua đó..." Lời còn chưa dứt, đã bị Ôn Ngự ngắt lời: "Ông còn muốn tôi kết thêm kẻ thù nữa sao?" Còn tôi thì mắt sáng rực lên, kích động thốt lên: "Ba, con gả! Người con muốn gả chính là anh ấy!!"
Hiện đại
Chữa Lành
Ngôn Tình
0
Dương Dương Chương 7