[Điểm dừng thứ tư, đã đến.]
[Rất tiếc, trạm này t/ử vo/ng 13 người.]
[Hiện còn 7 người sống sót.]
Khi bò ra khỏi gầm ghế, cơ thể tôi gần như tê liệt.
Không chỉ vì đ/au, mà còn vì nỗi sợ kéo dài.
Tài xế vung búa theo thứ tự từ gần đến xa, đ/ập đến khi tắt thở mới chuyển sang người tiếp theo.
Cứ thế lặp lại.
Đến khi chuông vang lên, ông ta mới quay về ghế lái, trở lại dáng vẻ vô h/ồn, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong xe chỉ còn lại m/áu th!t be bét, mùi tanh nồng nặc.
Chiếc ghế chúng tôi vừa chui qua cũng bị đ/ập nát, nhựa vỡ tung khắp nơi.
Nếu khi nãy không đổi chỗ…
Có lẽ giờ này chúng tôi cũng chỉ còn là một đống th!t vụn.
Thật sự là thoát ch*t trong gang tấc.
Dịch Sơn và Khương Tử Ngọc cũng lần lượt bò ra, mặt mày tái nhợt.
Không ai nói gì trong một lúc rất lâu.
Chúng tôi chỉ nghỉ được vài chục giây, loa lại vang lên.
[Chúc mừng, hành trình đã đi được một nửa.]
[Quy tắc xe buýt 4: Ở đoạn đường tiếp theo, cứ mỗi 30 giây, tài xế sẽ chỉ định ngẫu nhiên một hành khách, yêu cầu x/ác định hướng đi ở ngã rẽ tiếp theo — rẽ trái hoặc rẽ phải.]
[Trả lời sai — ch*t.]
[Nếu tổng cộng sai 3 lần, tài xế sẽ mất phương hướng, toàn bộ hành khách t/ử vo/ng.]
[Hãy trả lời cẩn thận.]
Loa tắt hẳn.
Cả xe rơi vào im lặng.
Ai cũng đang tiêu hóa quy tắc vừa rồi.
Nói dài dòng, nhưng thực chất chỉ có một việc:
Chọn trái hoặc phải.
Mỗi 30 giây, một người sẽ bị gọi tên.
Chọn sai là ch*t.
đ/áng s/ợ hơn... nếu tổng cộng sai ba lần, thì tất cả đều sẽ ch*t.
Nghĩa là không chỉ phải lo cho mình, mà còn phải để ý đến những người khác.
Nhưng vấn đề là…
Ngoài cửa sổ chỉ có một màn sương m/ù dày đặc.
Không thấy đường.
Không thấy ngã rẽ.
Muốn chọn đúng…
Chỉ có thể dựa vào may rủi.
Giữa mỗi hai điểm dừng, xe sẽ chạy tròn mười phút.
Nghĩa là ở vòng bốn, tài xế sẽ đặt câu hỏi gần hai mươi lần.
Muốn qua được, bảy người bọn tôi chỉ được phép sai tối đa hai lần.
Độ khó này… gần như là không thể.
Dịch Sơn đứng cạnh tôi, đẩy lại gọng kính đã lệch, khẽ thở dài:
“Xét theo x/ác suất… chúng ta gần như không thể sống sót.”
Nghe vậy, những người xung quanh cũng tuyệt vọng theo.
Chưa kịp bình tĩnh lại, tài xế đã bắt đầu lượt hỏi đầu tiên:
“Ngã rẽ phía trước sắp đến, hành khách Dương Quốc có 20 giây để lựa chọn.”
Cậu thanh niên đầu húi cua gi/ật mình.