Ngọc Vỡ - Phần 3 (Cuối)

Chương 54

22/04/2024 15:07

54.

Sắc mặt hắn trong phút chốc trở nên tái nhợt.

“Ta biết.” Hắn nói, “Ta còn biết ngươi đã bí mật phái người đi tìm h/ài c/ốt của Dung Ngọc.”

Ta nhìn hắn trầm ngâm.

Dung Vọng cười khổ: “Ta cũng biết, ta không xứng để tranh giành với hắn. Ta chỉ muốn, ngươi không gh/ét ta là tốt rồi.”

“Khi đó việc ch/ôn cất quá vội vàng, thời gian lại trôi qua quá lâu, cây cối mọc lên um tùm, ta cũng không tìm thấy nơi đó nữa. Đợi khi thời điểm tới, ta giúp ngươi tìm, từng tấc từng tấc mà tìm.”

Ta muốn nói, ngươi không cần phải coi thường bản thân như vậy, nhưng khi ta nhìn vào đôi mắt hoa đào sẫm màu của hắn thì lại không nói nên lời.

Dừng lại thôi, miễn cho lại gieo cho hắn những hy vọng không đáng có.

Ta không nhận miếng ngọc đó.

Dung Vọng vô cùng cố chấp: “Phải rồi, đáng lẽ phải là một cặp, còn có một miếng phượng bội đã bị ta làm rơi xuống nước rồi. Ta sẽ tự mình đi tìm nó, tới lúc đó sẽ giao cho ngươi.”

Nói cách khác, là ngoan cố.

Từ mùa hạ cho tới mùa đông, hắn thật sự là đã tìm từng tấc từng tấc đất. Mỗi ngày đều dành ra một ít thời gian, tự mình tới sông Vân, nhảy xuống sông, tìm ki/ếm từng chút một, mỗi ngày tìm một chút, tìm từ thượng nguồn cho tới hạ lưu.

Hắn luôn có thể khiến ta phá công.

Ta đã m/ắng hắn hết lần này đến lần khác, hắn cũng không từ bỏ.

Lại một mùa đông nữa tới, hoa mận mười dặm lại nở hoa.

Thưởng mai yến năm nay là do Hoàng hậu chủ trì, người trung quy trung củ mời người của từng gia đình tới, ta khoác chiếc áo choàng dày, cứ thế dẫm lên nền tuyết bước về phía trước.

Khi đi qua con đường hoang vắng ít người qua lại, ta bị người chặn lại.

Ngẩng đầu lên, là Thịnh Vương đã lâu ngày không gặp, gã phát phì, b/éo lên không ít.

Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào eo ta: “Khương cô nương đúng là một mỹ nhân hiếm có khó tìm trên thế gian, bây giờ lại càng ngày càng xinh đẹp hơn rồi.”

Từ phía sau lại vang lên những tiếng “ô ô ô” như bị bóp nghẹn.

Ta quay đầu lại, mới phát hiện Bảo Châu đang bị một thị vệ kh/ống ch/ế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0