Editor: Hyna Nguyễn Beta: Gemini

Nắm tay của Cung Húc vẫn nấm đến rang rắc vang vọng, hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn thu tay về, nặng nề đem cái Fan kia ném xuống đất, sau đó không nói tiếng nào ngồi bên cạnh của Diệp Oản Oản.

Thấy Cung Húc dừng lại, tất cả truyền thông đều một mặt biểu tình tiếc nuối…

Cùng lúc đó, toàn bộ ánh mắt giới truyền thông đều rơi vào trên người người đại diện trẻ tuổi bên cạnh Cung Húc.

Người này là ai, có lai lịch gì, tại sau dưới tình huống mới vừa rồi, lại có thể đem Cung Húc kéo về chỗ ngồi của anh ta được vậy?…

Giới truyền thông dường như lại phát hiện điểm bùng n/ổ mới.

Lập tức có phóng viên mở miệng hỏi: “Diệp tổng thanh tra, có thể hỏi anh một vấn đề hay không?!”

Diệp Oản Oản gật đầu: “Xin hỏi đi.”

Phóng viên đưa ra câu hỏi sắc bén: “Diệp tổng thanh tra, tối hôm qua tám giờ, anh gửi cho Cung Húc lời bình luận trên Weibo, tỏ vẻ muốn ủng hộ anh ta, đây có phải là anh đang ngầm đồng ý ủng hộ hết thảy chuyện Cung Húc đã làm hay không?!”

Sắc mặt nghiêm chỉnh âm u của Cung Húc vẫn luôn nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản – người đang bị thương ở cánh tay, giờ phút này nghe được vấn đề của phóng viên đem tới trên người của Diệp Bạch, nhất thời chân mày nhíu ch/ặt, sắc mặt càng thêm khó coi.

Vẻ mặt của Diệp Oản Oản không thay đổi, đơn giản sáng tỏ mà khẳng định trả lời: “Đúng vậy.”

Phóng viên nghe xong nhất thời liên tục cười lạnh: “Thật là vật họp theo loài, khó trách ban đầu Cung Húc lại chọn anh làm người đại diện của mình, thì ra tất cả đều là cá mè một lứa! Vì tiền tài cùng quyền lợi mà b/án cả nghề nghiệp cùng đạo đức của mình, đây chính là chuyện mà một người đại diện chuyên nghiệp nên làm sao?”

Các phóng viên khác cũng bắt đầu phụ họa theo: “Làm tay sai cho thứ người như Cung Húc, anh không phụ lòng lương tâm của mình?”

“Anh đã là người đại diện của Cung Húc, cũng đừng núp ở phía sau không lên tiếng, xin anh nói đôi lời suy nghĩ của mình trước mặt truyền thông đối với hành động của Cung Húc, cho Fan, cho tất cả công chúng một câu trả lời! Cho người bị hại một cái công bằng!”

…………………

Cung Húc siết ch/ặt quả đ/ấm, tức gi/ận mở miệng rống gi/ận: “Các người đừng ở chỗ này khắp nơi quạt gió thổi lửa nữa, tôi cảnh cáo các người, chuyện này đều không có qu/an h/ệ với bất kì người nào cả! Các người muốn tới liền hướng phía tôi mà tới!”

Cung Húc còn muốn tiếp tục nói chuyện, thì tay của Diệp Oản Oản đã đặt lên vai của cậu ta, ép những lời cậu ta muốn nói xuống, sau đó, chậm rãi đứng lên.

Thấy Diệp Oản Oản đột nhiên đứng lên, tất cả ống kính đều nhắm ngay vào cô.

Người đại diện của Cung Húc là chuẩn bị nhận lỗi, thay Cung Húc nói xin lỗi sao?

Nếu như nghệ sĩ không phối hợp, chỉ có thể là người đại diện đứng ra làm chuyện này thôi a.

Dù sao hiện tại đã phát triển đến chiều hướng này rồi, mà lúc này còn không xin lỗi nữa chính là chờ ch*t.

Dưới tầm mắt của mọi người, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Diệp Oản Oản lướt qua tất cả mọi người, sau đó, mở miệng từng chữ từng chữ nói: “Mới vừa rồi, có phóng viên đã nhắc tới nói rõ cùng công bằng. Không tệ, hôm nay nhân buổi họp báo có mặt phóng viên ở đây, tôi chính là muốn đòi lại một cái công bằng, mời nghệ sĩ dưới tay giải trí Hoàng Thiên – Vạn San San, nghệ sĩ dẫn đầu Lăng Thiếu Triết, mời các vị có liên quan đến chuyện này, cho Cung Húc một câu trả lời, mời các người, đối với Cung Húc nói xin lỗi!”

Trong nháy mắt tiếng nói của Diệp Oản Oản hạ xuống, toàn bộ những người trong phòng khách tại buổi họp báo này liền im lặng, cây kim rơi cũng nghe tiếng.

Tất cả truyền thông đều là một mặt không cách nào tin được.

Mới vừa rồi người đại diện của Cung Húc… Nói cái gì?

Anh ta muốn lấy lại công bằng? Anh ta muốn Vạn San San cùng Lăng Thiếu Triết cho Cung Húc một câu trả lời?

Anh ta lại có thể yêu cầu người khác nói xin lỗi đối với Cung Húc sao?

Người này có phải đi/ên rồi hay không a?

Dương Tiến Nguyên cũng là một mặt kh/iếp s/ợ, quả thật là tức gi/ận đến giơ chân, nổi gi/ận hạ thấp giọng nhìn Diệp Oản Oản đang tự mình chủ trương mọi việc nói: “Diệp Bạch, anh đi/ên rồi sao! Anh đang nói hưu nói vượn cái gì đó! Còn không mau c/âm miệng cho tôi!”

Không chỉ là giới truyền thông cùng Dương Tiến Nguyên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Cung Húc cũng ngồi ngây ngốc ở chỗ đó.

Nếu như hôm nay Diệp Bạch bức bách với áp lực thỏa hiệp, cậu ta cũng không cách nào có thể nói, nhưng cậu ta không hề nghĩ tới, Diệp Bạch sẽ nói ra lời nói này…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
2 Mùa đông thứ 23 Chương 13
11 Lỡ làng Chương 14
12 Mộc Thi Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm