Tôi và Ảnh Đế bị trói buộc vào hệ thống yêu đương nồng ch/áy. Phải ngày ngày quấn quýt như keo sơn, nếu không sẽ bị trừng ph/ạt.

Nhưng cả hai chúng tôi đều là đàn ông mà! Hơn nữa... hắn còn là bạn trai cũ của tôi.

Tôi đã đ/á hắn hai lần.

Ha ha.

Tôi không muốn sống nữa rồi.

[Cảnh báo: Nhiệm vụ ôm ấp còn 30 giây, quá thời gian ký chủ sẽ bị ngàn đ/ao xẻo th!t.]

Tôi lật đật trở dậy khỏi giường, quần áo còn chưa kịp mặc, lăn lộn bò ra ngoài.

Cùng lúc đó, cánh cửa phòng bên cạnh cũng mở toang ra.

Lục Quan Lan vội vã bước ra, tóc tai bù xù, xỏ dép lết đến như bay về phía tôi.

Dây lưng áo choàng ngủ của hắn tuột cả ra.

Trong tiếng đếm ngược lạnh lùng của máy móc "ba, hai, một"

Hai cơ thể ấm áp đ/ập vào nhau "rầm" một tiếng.

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ!]

Hai chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, buông tay nhìn nhau, ai lấy đều hiện lên vẻ x/ấu hổ ngượng ngùng.

Lục Quan Lan nhăn mặt khó chịu:

"Hàn Tông Dư, sau này ngủ mặc đồ vào được không?"

Tôi ngáp ngắn ngáp dài đáp qua quýt:

"Lần sau, lần sau."

Hắn quay lưng vào phòng, tôi liền ngẩng đầu lườm cho một phát.

Thói quen ngủ truồng hình thành từ hồi yêu nhau mười năm trước.

Lúc ấy Lục Quan Lan đêm nào cũng khóc lóc đòi tôi cởi đồ.

Giờ đây chỉ ôm trần thôi mà hắn đã bắt đầu câu nệ.

Hừ, đúng là đàn ông!

Tôi về phòng mặc đồ, Lục Quan Lan thắt ch/ặt dây áo choàng đi đá/nh răng.

Nhờ cái hệ thống quái q/uỷ này, tôi và người yêu cũ lại đoàn tụ sau mười năm xa cách.

Ngày nào cũng phải nắm tay, ôm ấp, hôn chúc ngủ ngon.

Còn phải ăn cùng, đi dạo cùng, cuộn tròn xem phim trên ghế sofa.

Ch*t ti/ệt thật.

Hồi 20 tuổi chúng tôi còn chẳng bám dính thế này.

Vừa chỉnh tề trang phục xong, hệ thống lại vang lên:

[Nhiệm vụ mới: Bữa sáng tình yêu do chồng chuẩn bị.]

Tôi và Lục Quan Lan nhìn nhau.

Đồng loạt lao về phía bếp.

Nhanh như chớp, tay tôi vừa chạm vào cán chảo đã bị Lục Quan Lan hất vai đẩy ra.

Hắn tay trái bật bếp, tay phải đ/ập trứng.

Rắc rắc hai tiếng, trứng ốp la hình trái tim hiện ra.

Lục Quan Lan ngoảnh lại cười tủm tỉm, ánh mắt đắc ý.

Tôi thua rồi...

Lại không giành được danh hiệu "chồng".

Tôi nghiến răng gằn giọng: "Hừ, nhường cho cậu đấy. Dù sao cậu cũng "nhỏ tuổi" hơn tôi mà."

Mặt Lục Quan Lan đen sầm:

"Sinh nhật cậu chỉ lớn hơn tôi một ngày."

Tôi nhướng mày:

"Sao nào?"

"Lớn hơn một ngày, một giờ, một giây... Thì cậu cũng mãi là "cậu em trai bé bỏng" của tôi."

Tôi hất mặt quay đi, n/ão bỗng vang lên tiếng "ting".

[Nhiệm vụ phụ: Khi chồng nấu ăn, vợ hãy ôm từ phía sau.]

[Hãy đỏng đảnh quấy rối để chồng bế bạn lên bàn bếp hôn cho đến khi đồ ăn ch/áy khét.]

"..."

Hệ thống gì đây?

Đúng là quá khiêu khích!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai hủy hẹn dịp lễ, đi chụp ảnh cùng đàn em khóa dưới

Chương 20
Kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5, tôi dự định cùng bạn trai đi leo núi Ngọc Long làm chuyến du lịch tốt nghiệp. Đúng ngày mùng 1, anh ấy bảo đường cao tốc tắc nghẽn, tôi đợi anh ấy dưới chân núi suốt cả ngày trời, thế nhưng lại thấy anh ấy xuất hiện trong bài đăng trên mạng xã hội của một cô bé khóa dưới trong câu lạc bộ nhiếp ảnh. Trong ảnh, cô bé đó khoác tay Lục Triết đứng trên con đường hoa phượng tím đang nở rộ, cả hai cười rất rạng rỡ. Dòng trạng thái viết: “Dạo chơi ngày lễ, hoa phượng tím giới hạn của mùa xuân.” Định vị ở Côn Minh, cách núi Ngọc Long hơn 500 cây số. Tôi hít một hơi thật sâu rồi gọi điện cho Lục Triết. Lần này, điện thoại nhanh chóng được bắt máy, từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng ồn ào ngoài phố cùng tiếng cười giòn giã của một cô gái. “Anh đang ở đâu?” Ở đầu dây bên kia, giọng điệu của Lục Triết lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn vì bị làm phiền đột ngột: “Chẳng phải đã nói với em rồi sao? Cao tốc tắc nghẽn toàn tuyến, anh bị kẹt trên đường, không thể qua đó được, em cứ tự leo núi trước đi, xong xuôi thì về homestay đợi anh.” “Kẹt ở đại lộ hoa phượng tím tại Côn Minh cùng cô bé khóa dưới đó sao?”
Sảng Văn
0