Tôi và Ảnh Đế bị trói buộc vào hệ thống yêu đương nồng ch/áy. Phải ngày ngày quấn quýt như keo sơn, nếu không sẽ bị trừng ph/ạt.

Nhưng cả hai chúng tôi đều là đàn ông mà! Hơn nữa... hắn còn là bạn trai cũ của tôi.

Tôi đã đ/á hắn hai lần.

Ha ha.

Tôi không muốn sống nữa rồi.

[Cảnh báo: Nhiệm vụ ôm ấp còn 30 giây, quá thời gian ký chủ sẽ bị ngàn đ/ao xẻo thịt.]

Tôi lật đật trở dậy khỏi giường, quần áo còn chưa kịp mặc, lăn lộn bò ra ngoài.

Cùng lúc đó, cánh cửa phòng bên cạnh cũng mở toang ra.

Lục Quan Lan vội vã bước ra, tóc tai bù xù, xỏ dép lết đến như bay về phía tôi.

Dây lưng áo choàng ngủ của hắn tuột cả ra.

Trong tiếng đếm ngược lạnh lùng của máy móc "ba, hai, một"

Hai cơ thể ấm áp đ/ập vào nhau "rầm" một tiếng.

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ!]

Hai chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, buông tay nhìn nhau, ai lấy đều hiện lên vẻ x/ấu hổ ngượng ngùng.

Lục Quan Lan nhăn mặt khó chịu:

"Hàn Tông Dư, sau này ngủ mặc đồ vào được không?"

Tôi ngáp ngắn ngáp dài đáp qua quýt:

"Lần sau, lần sau."

Hắn quay lưng vào phòng, tôi liền ngẩng đầu lườm cho một phát.

Thói quen ngủ truồng hình thành từ hồi yêu nhau mười năm trước.

Lúc ấy Lục Quan Lan đêm nào cũng khóc lóc đòi tôi cởi đồ.

Giờ đây chỉ ôm trần thôi mà hắn đã bắt đầu câu nệ.

Hừ, đúng là đàn ông!

Tôi về phòng mặc đồ, Lục Quan Lan thắt ch/ặt dây áo choàng đi đ/á/nh răng.

Nhờ cái hệ thống quái q/uỷ này, tôi và người yêu cũ lại đoàn tụ sau mười năm xa cách.

Ngày nào cũng phải nắm tay, ôm ấp, hôn chúc ngủ ngon.

Còn phải ăn cùng, đi dạo cùng, cuộn tròn xem phim trên ghế sofa.

Ch*t ti/ệt thật.

Hồi 20 tuổi chúng tôi còn chẳng bám dính thế này.

Vừa chỉnh tề trang phục xong, hệ thống lại vang lên:

[Nhiệm vụ mới: Bữa sáng tình yêu do chồng chuẩn bị.]

Tôi và Lục Quan Lan nhìn nhau.

Đồng loạt lao về phía bếp.

Nhanh như chớp, tay tôi vừa chạm vào cán chảo đã bị Lục Quan Lan hất vai đẩy ra.

Hắn tay trái bật bếp, tay phải đ/ập trứng.

Rắc rắc hai tiếng, trứng ốp la hình trái tim hiện ra.

Lục Quan Lan ngoảnh lại cười tủm tỉm, ánh mắt đắc ý.

Tôi thua rồi...

Lại không giành được danh hiệu "chồng".

Tôi nghiến răng gằn giọng: "Hừ, nhường cho cậu đấy. Dù sao cậu cũng "nhỏ tuổi" hơn tôi mà."

Mặt Lục Quan Lan đen sầm:

"Sinh nhật cậu chỉ lớn hơn tôi một ngày."

Tôi nhướng mày:

"Sao nào?"

"Lớn hơn một ngày, một giờ, một giây... Thì cậu cũng mãi là "cậu em trai bé bỏng" của tôi."

Tôi hất mặt quay đi, n/ão bỗng vang lên tiếng "ting".

[Nhiệm vụ phụ: Khi chồng nấu ăn, vợ hãy ôm từ phía sau.]

[Hãy đỏng đảnh quấy rối để chồng bế bạn lên bàn bếp hôn cho đến khi đồ ăn ch/áy khét.]

"..."

Hệ thống gì đây?

Đúng là quá khiêu khích!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm