1
Tôi hoàn toàn ngây người, tay vẫn chống trên vai anh Ninh Du, nhất thời không nhúc nhích.
Ngược lại, anh Ninh Du trên giường nghe thấy tiếng động liền bật dậy, muốn tháo bịt mắt nhưng lại không thể giãy khỏi chiếc cà vạt đang trói tay:
“Chuyện gì thế này? Giang Tự, cậu đang làm cái trò quái q/uỷ gì vậy?!”
Anh ấy vùng vẫy không ngừng, cổ tay bị cọ đến đỏ ửng.
Tôi xót xa, muốn giúp anh cởi cà vạt, nhưng lại bị “tôi của mười năm sau” đẩy mạnh sang một bên.
“Đừng chạm vào anh ấy.”
Gương mặt người kia lạnh lẽo, ánh mắt như muốn nuốt chửng tôi:
“Cút ra ngoài!”
Tôi không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn anh Ninh Du tháo bịt mắt, lộ ra đôi mắt xinh đẹp ấy.
Anh nhìn tôi, rồi lại nhìn Giang Tự kia, cũng sững sờ tại chỗ.
Vài giây sau, anh mới lên tiếng, giọng nói có chút hoang mang:
“Giang Tự… hai cậu cùng lúc thế này, tôi thật sự không chịu nổi đâu.”
2
Trong phòng khách, nhìn anh Ninh Du đã chỉnh tề quần áo, tôi vẫn cảm thấy khó tin.
Anh sờ cổ áo len cao cổ của mình, lẩm bẩm m/ắng Giang Tự của mười năm sau một câu, rồi quay sang tôi:
“Cậu nói bây giờ cậu mới… hai mươi tuổi sao?”
Tôi gật đầu.
Anh cười nhẹ, đôi mắt cong lên đẹp đến nao lòng.
“Trẻ thật đấy.” Anh véo nhẹ má tôi, như phát hiện ra điều gì mới mẻ.
“Mười năm trước à? Khi đó tôi còn chẳng có thời gian nhìn cậu cho kỹ.”
Nghe câu này tôi thấy tủi thân. Đâu chỉ là không nhìn kỹ chứ?
Mười năm trước, anh Ninh Du chẳng buồn nhìn bất kỳ ai.
Anh luôn đứng trên cao, ánh mắt không vì ai mà dừng lại — kể cả tôi.
“Vậy cậu… cậu đến đây bằng cách nào?”
Tay anh Ninh Du bị Giang Tự của mười năm sau kéo về, anh cũng không để ý, còn dịu dàng xoa đầu người kia, động tác vô cùng ôn hòa.
Tôi suy nghĩ một chút, khẽ cúi mắt:
“Em gặp t/ai n/ạn xe.”
“Cái gì?!”
Anh sững người, theo bản năng đưa tay sờ soạng người tôi:
“T/ai n/ạn xe? Bị thương ở đâu? Sao tôi lại không biết? Sao lúc đó không báo cho tôi?!”
Thật ra chỉ là một vụ va quẹt nhỏ, tôi chỉ bị trầy cánh tay.
Tôi mím môi, tiếp tục nói:
“Anh… ở nước ngoài. Anh rất bận. Em không muốn làm phiền anh.”
Sắc mặt anh Ninh Du trở nên khó coi, còn định nói thêm gì đó, nhưng cổ tay anh đột ngột bị Giang Tự của mười năm sau nắm lấy, siết ch/ặt trong lòng bàn tay.
Hơi ấm trên vai tôi chợt biến mất. Tôi ngẩng đầu, đối diện với chính mình của mười năm sau.
Chỉ trong khoảnh khắc đã bị nhìn thấu.
Quả nhiên, Giang Tự của mười năm sau cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói:
“Chỉ là một t/ai n/ạn nhỏ rá/ch mỗi cánh tay mà cũng đem ra kể lể thương hại, đúng là không biết x/ấu hổ.”
3
Đúng vậy, tôi không biết x/ấu hổ.
Tôi chỉ muốn anh Ninh Du.
Trong bữa tối, anh Ninh Du hỏi tôi rất nhiều chuyện.
Tôi nhìn gương mặt anh, ánh mắt không nỡ rời đi.
Trong thế giới của tôi, đã rất lâu rồi anh Ninh Du không còn như thế này — ngồi ăn cùng tôi trên cùng một bàn.
Từ khi tôi vào đại học, anh đã ở nước ngoài.
Mỗi năm về nước chẳng được bao lâu, lại luôn dồn tâm trí cho công ty.
Với anh, tôi giống như một người quen xa lạ.
Nhưng tôi không cam lòng.
Tôi thích anh Ninh Du — từ năm mười bốn tuổi, từ khoảnh khắc được nhà họ Ninh nhận nuôi, tôi đã thích anh rồi.
“Tiểu Giang?”
Anh Ninh Du đưa tay vẫy vẫy trước mặt tôi.
“Đang nghĩ gì vậy?”