Ta tức đến bật cười. Không trách Đại sư tỷ lại có vẻ mặt kỳ quái.

Đúng, Lục Giới có bận tâm việc ta và Đại sư tỷ ở bên nhau. Nhưng hắn không phải gh/en Đại sư tỷ, mà là gh/en ta!

A! Ta thật sự đi/ên rồi!

"Lục Giới hắn lại là một tên đoạn tụ!" Ta nghiến răng nghiến lợi.

Hệ thống nói nhỏ: "Không, trước đây hắn là thẳng nam, bị ngươi bẻ cong đó. Ký chủ, ai nhìn thấy dáng vẻ của ngươi mà không mê mẩn chứ. Nếu không phải Lục Giới đã thu phục ngươi, cả tông môn này đều sẽ bị ngươi bẻ cong hết đấy."

Ta h/ận không thể bóp c.h.ế.t cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này.

"Là vì ta không có sức lực!" Ta nghiến răng nghiến lợi.

Lục Giới bóp cằm ta: "Bây giờ ngươi cũng không có sức sao? Tại sao không phản kháng?"

Mặc dù nói ra hắn có thể không tin, nhưng ta thật sự không có sức...

Ta cắn răng, mắt đỏ hoe lườm hắn. Lục Giới tay nắm eo ta, tiến sát đến môi ta: "Rõ ràng ngươi có tình cảm với ta..."

Ta tức đến nước mắt đều trào ra. Sự tức gi/ận trên mặt Lục Giới vơi đi vài phần. Hắn lau nước mắt cho ta, một lúc lâu sau, thở dài một tiếng: "Thôi vậy..."

10.

Sau đêm đó, ta bắt đầu lẩn tránh Lục Giới.

Dựa vào hành vi của Lục Giới, rõ ràng là muốn ngủ với ta. Và là người nằm trên.

Cho dù có bị trói buộc với hệ thống, ta cũng không đ/á/nh lại Lục Giới. Đại sư tỷ thì lấy lý do không màng đến tình ái, từ chối lời cầu hôn của ta.

Nàng còn ôm n.g.ự.c cười một cách kỳ quái, nàng nói với ta: "Tiểu sư đệ, Lục Giới đối tốt với đệ như vậy, đệ vẫn nên đừng phản kháng nữa, sống tốt với hắn đi."

"Đại sư tỷ không thích ta, hà tất phải nói những lời này, ta đi là được chứ gì!" Ta tức gi/ận hất tay áo bỏ đi.

Ngày hôm sau, ta cáo biệt sư tôn, chuẩn bị ra ngoài rèn luyện một phen. Giờ đây ta đã không còn hi vọng có thể đ/á/nh bại Lục Giới nữa. Chỉ mong đợi khi ta trở về, Lục Giới đã quên ta. Rồi tìm một sư tỷ hay sư muội nào đó trong tông môn làm đạo lữ, từ đó về sau, chúng ta nước sông không phạm nước giếng.

Sư tôn thở dài một tiếng, nhìn khuôn mặt ta mà ngắm nghía một lúc lâu, vẻ mặt phiền muộn nói: "Trạm Minh, con ra ngoài phải cẩn thận, vi sư có bảo vật muốn tặng cho con."

Ta vẻ mặt mừng rỡ: "Sư tôn, có phải là pháp bảo gì giúp con tu hành không ạ?"

Sư tôn đỡ trán một lúc, rồi giơ tay đưa cho ta một chiếc nhẫn trữ vật: "Con trên đường tự mình xem đi."

Sau khi xuống núi, ta nóng lòng lấy chiếc nhẫn trữ vật sư tôn đưa ra. Thế nhưng từ bên trong ta lại lôi ra một nhúm râu quai nón.

Ta: "?"

Sư tôn không phải đang đùa ta đấy chứ?

Ta cắn răng cất chiếc nhẫn trữ vật lại.

11.

Nhưng không ngờ, chỉ chưa được bao lâu, ta đã bắt đầu hối h/ận.

Xuống núi du ngoạn chưa đầy ba ngày. Ta đã "vô tình" hứng được hơn chục quả tú cầu mà các tiểu thư ném xuống. Nhặt mấy chục chiếc khăn tay mà các cô nương đ/á/nh rơi dưới chân.

Thậm chí khi đi trên phố, ta còn gặp phải một tên cường hào ngang nhiên cư/ớp dân nam. Hắn muốn cư/ớp ta về làm vợ lẽ thứ mười tám của hắn.

Sau khi xử lý mấy tên cường hào, trong lúc bất đắc dĩ, ta đành phải đi đường núi. Trong núi ít người, chắc sẽ ít phiền phức hơn.

Ai ngờ, lại gặp phải Hồ ly tinh trong núi. Hắn khăng khăng đòi ta ở lại làm phu quân của hắn. Ta tức đến mức rút ki/ếm ra, hắn thấy đ/á/nh không lại, hoảng lo/ạn bỏ chạy.

Con Hồ ly này vẫn luôn tu luyện trong núi, chưa từng làm điều á/c. Ta bèn không đuổi cùng g.i.ế.c tận, để cho hắn một con đường sống. Nhưng ai ngờ, trước khi đi, hắn lại lén hạ th/uốc ta.

Ta ngồi trong hang đ/á, cắn ch/ặt răng, siết ch/ặt thanh ki/ếm. Cơ thể vừa mềm nhũn lại vừa nóng ran, ta không kìm được mà x/é toạc vạt áo trước n.g.ự.c để thở. Những giọt nước mắt c.h.ế.t tiệt lại không ngừng tuôn rơi.

Ta cắn ống tay áo vừa khóc, vừa nghĩ. Sư tôn, vẫn là người có tầm nhìn xa trông rộng. Biết thế này, vừa xuống núi ta đã nên đeo bộ râu quai nón đó vào!

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân gấp gáp. Ta trừng mắt, bốn mắt giao nhau với Lục Giới đang cầm ki/ếm xông vào.

Lục Giới sững sờ nhìn ta, rồi đờ người ra. Tiếp đó vành tai hắn từng chút từng chút đỏ lên. Ánh mắt nhìn ta sâu thăm thẳm, hắn thậm chí còn từ từ nuốt nước bọt.

"Tiểu sư đệ, đệ sao vậy?" Hắn khẽ lên tiếng, giọng khàn khàn đến lạ.

Đều là nam nhân, hơn nữa sau khi xuống núi ta lại gặp nhiều kẻ háo sắc như vậy, làm sao mà ta lại không biết vẻ mặt của hắn bây giờ có ý nghĩa gì!

Ta gi/ận dữ hất tay áo, lườm hắn một cái, m/ắng mỏ: "Lục Giới, ngươi cút ra ngoài cho ta!"

Lục Giới mặt đỏ bừng, cau mày, vẫn giọng khàn khàn: "Đệ trúng xuân dược của Hồ tộc?"

Lục Giới đi về phía ta.

"Ngươi đừng qua đây!" Ta lập tức hoảng lo/ạn. Thanh ki/ếm trong tay ném về phía hắn: "Cút ra ngoài!"

Lục Giới đỡ lấy ki/ếm của ta, nói nhỏ: "Xuân dược của Hồ tộc nếu không giải, sẽ n/ổ tung mà ch*t."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô ấy không chịu cúi đầu.

Chương 10
Tôi nhắn tin cho cửa hàng trang sức hủy chỉnh sửa chiếc nhẫn vào lúc 10 giờ 17 phút tối. Nhân viên nhanh chóng trả lời: "Cô Lâm, có phải kích cỡ đã thay đổi ạ?" Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ vài giây, rồi đáp: "Không, tạm thời không sửa nữa." Bên kia gửi một biểu tượng cảm xúc ngập ngừng, rồi hỏi tiếp: "Vậy lễ đính hôn bên cô vẫn diễn ra như dự kiến ạ? Vì anh Chu đã đặc biệt dặn dò tuần trước, hy vọng nhận được sản phẩm trước ngày 10 tháng sau." Tôi chợt nhận ra, thứ cần chỉnh sửa không bao giờ là chiếc nhẫn. Mà là con người tôi trong mối quan hệ này - kẻ sắp đánh mất chính mình. Thế nên tôi gửi lại hai chữ: "Tạm dừng." Tạm dừng chiếc nhẫn. Tạm dừng lễ đính hôn. Và tạm dừng cuộc đời luôn tự nhủ phải nhẫn nhịn thêm chút nữa.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Tư Uyển Chương 9