Sau khi nhận được câu trả lời mong muốn, mọi người cùng lúc thở phào, kích động ôm lấy nhau.

Họ mỉm cười, hoan hô.

Gió nhẹ man mát nhưng lại ấm áp lạ thường.

Tôi ngồi bệt xuống đất, thả từng con hạc giấy trong tay ra, để nó bay về bên cạnh chủ của mình.

Từ San đã khóc không thành tiếng, cúi đầu liên tục.

“Nhiệm vụ của mọi người đã hoàn thành, các anh hùng, về nhà thôi!”

Tôi thắp hương dẫn h/ồn để soi đường cho những linh h/ồn đi đầu th/ai.

Khi rời khỏi b/ệnh viện, sự nghi ngờ trong lòng tôi càng sâu hơn.

Địa quấn linh không thể rời khỏi được b/ệnh viện, tất nhiên cũng không có cách tìm được Từ San, búp bê m/a cũng không thể ăn h/ồn phách của họ.

Nếu như nói người sắp đặt kế hoạch là để q/uỷ vương xuất thế thì không thể không biết chuyện này.

Vậy thì đáp án chỉ có một.

Dụ tôi ra tay, sau đó dẫn du tôi tìm ra mục đích thật sự của việc được sư phụ nhận làm đồ đệ.

Mà mục đích này, chỉ có hai người biết.

Một là sư phụ, người còn lại là người trong giấc mơ kia của tôi.

Sư phụ sẽ không bao giờ nói cho tôi biết.

Vậy thì chỉ còn lại một người.

Tôi thu dọn đồ đạc ngay trong đêm, vội vã trở về đạo quán.

Khi vừa vào đạo quán thì đã là nửa đêm, trong quán yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng ve sầu kêu.

Tôi đi thẳng xuống tầng hầm của Thiên Dẫn Các.

Cánh cửa cuối cùng của tầng hầm được phong ấn bằng kết giới.

M/áu đầu ngón tay tôi đã bị vắt khô mà vẫn không mở ra được.

Bỗng dưng, tôi nảy ra một ý tưởng, tôi liền rút roj pháp sau lưng ra.

Sư phụ từng nói, roj pháp này là một cố nhân để lại, bên trong đó phong ấn sức mạnh to lớn, cần tôi tự mình chầm chậm lĩnh ngộ.

Roj pháp vừa chạm vào kết giới, một lực mạnh mẽ đã hút tôi vào trong.

“Rắc, rắc!”

Trong tầng hầm tối tăm có tiếng động lạ, giống như có người đang nhai thứ gì đó rất cứng.

Tôi lấy đèn pin cầm tay ra chiếu về nguồn phát ra âm thanh.

Giữa tầng hầm có một chiếc lồng sắt kéo dài từ mặt đất lên tới trần nhà.

Trong lồng, một cô gái đang ngồi, mái tóc rối bù che khuất khuôn mặt, khiến tôi không thấy rõ mặt mũi ra sao.

Chỉ có cái bụng là nhô cao, cực kỳ dễ thấy.

“Tiểu hồ ly, cô đến rồi?”

Giọng nói vừa phát ra, lông tơ trên người tôi lập tức dựng đứng.

Chính là giọng nói này, giống hệt với trong giấc mơ của tôi.

Bà ta, chính là q/uỷ mẫu.

Dường như q/uỷ mẫu biết tôi sẽ đến từ lâu, bà ta nhàn nhã lấy q/uỷ con từ hai gi/ữa hai ch/ân, nhét từng miếng vào mồm.

Nó khiến tôi cảm thấy g/ớm ghiếc.

“Nói thẳng đi! Bà muốn gì mới nói đáp án cho tôi?”

Q/uỷ mẫu ăn miếng cuối cùng, tỏ ra hài lòng nhìn tôi, cười khẽ.

“Con gái ngoan, ta không cần gì cả.”

Tôi nghi ngờ bà ta đang s/ỉ nh/ục trí thông minh của tôi, nhưng tôi không có chứng cứ.

Nếu không tại sao tôi lại không nghe hiểu một câu nào vậy?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
12 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm