Âm Thanh Báo Động

Chương 8

09/04/2026 16:52

Sau khi nuốt viên trân châu đó, những vết thương cũ trên cơ thể tôi đều được chữa lành.

Vết chai trên tay biến mất, ngay cả đôi mắt cận ba trăm độ của tôi cũng sáng rõ trở lại.

Lúc này, tôi thấy mình đang trôi nổi giữa đại dương, nhưng tôi biết mình đang mơ, tôi đã trở lại hình dáng của một đứa trẻ mười mấy tuổi.

Tôi nhìn thấy một đứa bé xấp xỉ tuổi mình, mái tóc bạc kim dài đẹp đến lạ kỳ. Là ảo giác của tôi sao?

Tôi hướng về phía cậu ấy, vươn tay ra:

"C/ầu x/in cậu, c/ứu tớ với."

Cậu ấy bơi về phía tôi, tôi thấy nửa thân dưới của cậu ấy là một chiếc đuôi cá thon dài.

Là nhân ngư sao?

Cậu ấy đã c/ứu tôi, đặt tôi lên một tảng đ/á ngầm, còn săn mồi cho tôi ăn. Đúng là một chú cá tốt bụng.

Tôi muốn cậu ấy đưa tôi về nơi có người ở, bố mẹ tôi chắc chắn đang lo lắng lắm. Nhưng cậu ấy không hiểu tôi nói gì, thế là tôi đành phải dạy cậu ấy nói chuyện, dạy từng chữ từng chữ một.

Cậu ấy thông minh vô cùng, chỉ hơn mười ngày đã có thể giao tiếp cơ bản. Tôi cũng biết được cậu ấy không phải nhân ngư, mà là Siren — Hải yêu.

Hải yêu là loài sống đ/ộc hành, là bá chủ thực thụ của biển cả. Họ không bao giờ nuôi nấng con cái, từ ngày nở ra khỏi trứng, lũ trẻ đã phải một mình đối mặt với đại dương hiểm nguy, chỉ những kẻ sống sót mới xứng đáng được gọi là Hải yêu.

Tôi của ngày bé vô cùng ngây thơ, ngây thơ đến mức gần như tà/n nh/ẫn.

"Vậy là cậu không có gia đình hay bạn bè, lúc nào cũng chỉ có một mình — à không, một mình một cá sao?"

"Cậu không thấy cô đơn à?"

Gương mặt cậu ấy hiện lên vẻ mịt mờ:

"Cô đơn là gì?"

"Cô đơn là không có ai chơi cùng, không có ai nói chuyện như tớ đang làm với cậu đây này, cũng không có ai nhớ thương cậu hết."

Cậu ấy dường như đã hiểu ra:

"Trước đây tớ không biết cô đơn là gì, nên tớ không thấy cô đơn."

Vẻ mặt cậu ấy bỗng chùng xuống đầy thất vọng:

"Nhưng sau này... tớ sẽ thấy cô đơn."

Nhận ra mình đã làm tổn thương người bạn duy nhất, tôi vội vàng an ủi:

"Tớ xin lỗi."

"Sau khi tớ về nhà, mùa hè năm nào tớ cũng sẽ đến đây tìm cậu chơi, nói chuyện với cậu. Tớ cũng sẽ nhớ cậu nữa."

Tôi chìa ngón tay út ra:

"Chúng mình ngoắc tay nhé, tớ hứa đấy."

Cậu ấy học theo động tác của tôi, trịnh trọng đưa ngón tay út ra, cố gắng hết sức để những móng vuốt sắc nhọn không làm tôi bị thương, rồi móc lấy ngón tay tôi.

"Một trăm năm không được thay đổi."

"Chúng mình là bạn tốt nhất, tớ sẽ không bao giờ quên cậu đâu."

Nụ cười lúc đó của cậu ấy thực sự rất đẹp:

"Bạn tốt nhất."

Tôi vốn định ở lại thêm vài ngày rồi mới nhờ cậu ấy đưa về. Nhưng vì ngày nào cũng thổi gió biển và ăn uống đơn điệu, tôi đã đổ bệ/nh, sốt cao đến mức mê sảng.

Cậu ấy vô cùng lo lắng:

"Là lỗi của ta, em không thuộc về đại dương. Ta sẽ đưa em đến nơi của loài người, họ sẽ c/ứu em."

Tấm lưng nhỏ nhắn ấy cõng tôi lướt đi trên mặt biển, cố gắng che chắn để sóng nước không làm ướt tóc tôi. Mãi đến khi cậu ấy đặt tôi lên bờ, tôi dùng ngón út chạm nhẹ vào móng vuốt của cậu ấy:

"Chờ tớ khỏi bệ/nh, tớ sẽ quay lại tìm cậu."

Cậu ấy cũng gật đầu:

"Giang Dữ, ta chờ em."

Cậu ấy trở lại biển khơi, lẳng lặng quan sát từ xa cho đến khi tôi được người ta phát hiện và đưa đi, cái bóng nhỏ bé ấy mới âm thầm rời khỏi.

Nhưng tôi đã không giữ lời hứa. Tôi đã quên sạch bách tất cả mọi chuyện.

Nếu không phải mười năm sau, tôi bị điều chuyển sang chỗ giáo sư hiện tại, có lẽ cả đời này tôi cũng không quay lại hành tinh nhân ngư này nữa.

Hóa ra Âu Phách đến đảo Phỉ Thúy không phải vì lũ nhân ngư, mà là vì tôi.

Vậy mà tôi đã làm gì chứ?

Tôi khiến anh ấy tưởng rằng tôi đang cầu hôn, anh ấy đồng ý, rồi tôi lại bỏ chạy.

Anh ấy nghĩ rằng mình bị tôi lừa dối tận hai lần. Cơn gi/ận dữ khiến anh ấy b/ắt c/óc tôi, m/ắng tôi là kẻ l/ừa đ/ảo, nhưng đến cuối cùng vẫn không nỡ làm hại tôi.

Còn tôi, tôi lại nói h/ận anh ấy, m/ắng anh ấy là quái vật, nói rằng sẽ không bao giờ ở bên anh ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm