Trời vừa sáng, khi mọi người chuẩn bị đi tìm Trương Thiên Lăng, bỗng thấy anh ấy đi ra ngoài, bên cạnh còn có một người phụ nữ xinh đẹp yêu kiều.

Người phụ nữ như người không xươ/ng, ôm lấy eo Trương Thiên Lăng, giọng nũng nịu:

"Tiểu đạo sĩ, ngài cõng ta đi, ta đi không nổi nữa ~"

Giọng người phụ nữ mềm mại, những người đàn ông có mặt ở đây đều cảm thấy khí huyết dâng trào.

Đương nhiên, Bùi Từ thì không, Liễu Hướng Vinh cũng không.

Nếu Liễu Hướng Vinh là một con mèo, thì bây giờ đã xù lông dữ dội rồi.

Trương Thiên Lăng nhìn thấy chúng tôi, mặt đỏ bừng, vội vàng đẩy người phụ nữ ra, lắp bắp:

"Sao, sao mọi người lại đến đây?"

Ánh mắt của những người trong đoàn phim đầy oán trách, bực bội nói: "Còn tưởng anh gặp phải chuyện gì bất trắc, hóa ra là có mỹ nhân trong lòng à."

Ánh mắt của người phụ nữ nhắm vào Liễu Hướng Vinh, khẽ cười nói:

"Hừ, con chuột nhắt."

Liễu Hướng Vinh r/un r/ẩy trốn sau lưng tôi.

Một người đàn ông cao một mét tám, co rúm sau lưng tôi, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Sau đó, người phụ nữ nhanh chóng đi về phía tôi.

Bùi Từ nhíu mày, vừa định né tránh, không ngờ người phụ nữ đã nhanh chóng lướt qua anh, ôm chầm lấy tôi.

"Tướng quân… Thiếp nhớ người quá."

Cô ấy cao một mét bảy, co rúm trong lòng tôi cao một mét sáu lăm.

Sắc mặt Bùi Từ càng khó coi hơn.

Anh không đụng chạm đến cô ấy, mà là kéo tôi qua, ôm vào lòng:

"Tránh xa em ấy ra."

Nhưng bọn họ đều bỏ qua một điểm quan trọng.

"Kiếp trước tôi là đàn ông à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
4 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm