Người Tôi Thích Là Anh Trai Cậu

Chương 16

10/03/2026 20:06

Thẩm Lệ ra ngoài không mất quá nhiều thời gian, lúc anh quay về, tôi xem phim tài liệu còn chưa được nửa tiếng.

Anh cởi áo khoác ra, ôm xốc tôi lên đùi để tôi ngồi đối diện với anh, cái đầu cứ chui rúc vùi ch/ặt vào ng/ực tôi mà cọ tới cọ lui, một lúc lâu sau vẫn chưa chịu dừng lại.

Tôi nắm lấy gáy anh xách cổ anh lên, "Đừng có cọ nữa, anh muốn đỉnh đầu hói luôn hả?"

Anh cười hì hì, lại hôn tôi thêm cái nữa.

"Hói rồi em cũng vẫn yêu anh thôi, nhan sắc đâu có bị ảnh hưởng bởi kiểu tóc, huống hồ thứ em yêu là tâm h/ồn cao thượng của anh cơ mà!"

Tôi tà/n nh/ẫn vỗ một phát vào ót anh, cười m/ắng: "Cút xéo!"

Thẩm Lệ vui tít cả mắt ôm trọn tôi vào lòng.

"Em có biết Thẩm Thuật ở trong xe đã nói gì không?

Nó bảo nó muốn cạnh tranh công bằng với anh, nó sẽ theo đuổi em, nói nếu không thử một lần thì cả đời này nó sẽ ân h/ận nuối tiếc.

À, nó còn bảo nó cảm thấy bản thân không hề kém cạnh gì anh đâu."

Tôi: …

"Em cứ tưởng em đã nói quá rõ ràng rồi chứ, vậy anh đã nói gì với cậu ta?"

Anh luồn tay vào vạt áo tôi, nhéo nhéo vào sườn eo tôi.

"Anh bảo hôm qua nó uống rư/ợu nhiều quá làm hỏng cả n/ão rồi, khuyên nó đi khám bác sĩ xem sao, rốt cuộc là cái ảo giác đi/ên rồ gì khiến nó cảm thấy nó mạnh hơn anh vậy, mức giới hạn IQ dưới cùng chắc?

Lại còn định cư/ớp vợ của anh à, kiếp sau cũng đừng hòng."

Thẩm Lệ thuận thế bế tôi đ/è ngã xuống sô pha, trút xuống những nụ hôn dồn dập như mưa rào.

Chương 10:

Nhiệt độ cơ thể từ từ tăng cao, tôi hoàn toàn tan chảy trong sự dịu dàng nóng rực ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu Gia Thật Cũng Phải Làm Pháo Hôi Sao?

Chương 15
Ngày đầu tiên được nhận về hào môn, trở thành thiếu gia thật, tôi liền lấy cớ nước rửa chân quá lạnh để chia tay bạn trai đang ở chung trong căn phòng thuê. Tống Kinh Mặc quỳ một gối xuống đất, tay vẫn nắm lấy cổ chân tôi. Nghe vậy, hắn hơi ngẩng đầu lên. “Chỉ vì chuyện đó thôi sao?” “Tất nhiên là không chỉ thế!” Tôi bắt đầu liệt kê từng tội của hắn. “Còn vì anh vô dụng nữa! Chỉ có thể dẫn tôi sống ở cái nơi rách nát này, cửa sổ thì lọt gió, cách âm thì tệ! Lại còn toàn sức trâu sức bò, lực tay mạnh như vậy, mỗi lần đều làm tôi đau!” Tống Kinh Mặc im lặng. Hắn chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng tôi rời đi. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa một bước, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. [Chậc, nếu tiểu thiếu gia biết chỉ vì mấy lời hôm nay của cậu ta mà phản diện hoàn toàn hắc hóa, không biết cậu ta có hối hận không nhỉ?] [Không ai thấy pháo hôi tiểu thiếu gia này thực ra chính là thuốc an thần của phản diện sao? Cậu ta vừa đi, phản diện lập tức bắt đầu phát điên rồi. Tôi xin mặc niệm trước cho nam chính ba giây.]
781
2 Lỗi Chính Tả Chương 12
6 Anh Hổ Hung Dữ Chương 16
9 Bọ Ăn Xác Chương 18
10 Tuyệt Vọng Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm