Tôi được mẹ nuôi lớn.
Mẹ tôi là một Omega thiên hướng Beta, tính cách mạnh mẽ, nói một là một, hai là hai, không cho ai phản bác.
Mẹ và ba tôi - Du Phóng yêu nhau tự do, để được ở bên ông, mẹ đã từ bỏ cơ hội định cư ở hành tinh khác cùng ông bà ngoại, chủ động ở lại Lam Tinh.
Năm tôi tám tuổi, Du Phóng ngoại tình với mối tình đầu của ông, là một Omega.
Khi me phát hiện ra, đã xóa đ/á/nh dấu, nhất quyết đòi ly hôn.
Du Phóng chẳng nói chẳng rằng ký vào đơn ly hôn.
Mẹ không tin ông không còn yêu bà, cố gắng kiện tụng giành quyền nuôi tôi.
Bà dắt tôi chuyển đến khu ổ chuột.
Không cho tôi gặp mặt Du Phóng, chỉ để khiến ông hối h/ận.
Nhưng bà đã nhầm.
Chỉ vài tháng sau khi ly hôn, Du Phóng đã cưới mối tình đầu về nhà, đồng thời đưa đứa con riêng kém tôi đúng một tuổi vào gia phả.
Mẹ tôi khóc suốt cả đêm.
Hôm sau, bà ôm tôi nghẹn ngào nói: "Tiểu Mộc, con nhất định phải phấn đấu! Phải giỏi hơn đứa con của con đàn bà đó! Phải luôn đứng nhất để ba con hối h/ận vì đã bỏ rơi hai mẹ con mình."
Tôi muốn phản bác.
Tại sao phải khiến Du Phóng hối h/ận?
Chẳng phải chúng ta nên sống vì chính mình sao?
Ba đã thối nát rồi.
Sao chúng ta không tự chạy khỏi vũng bùn này?
Nhưng nhìn đôi mắt sưng đỏ của mẹ, tôi c/âm lặng, chỉ biết đưa tay lau vệt nước mắt trên má bà.
Từ đó, tuổi thơ ngập tràn yêu thương giả tạo của tôi chính thức khép lại. Thay vào đó là vô số bài tập, sách đọc không hết, lớp học thêm triền miên. Xuất sắc, hạng nhất trở thành nhãn dán khắc sâu vào tận xươ/ng tủy.
Tôi trở nên trầm lặng, ít nói, đầu óc chỉ nghĩ làm sao để chăm chỉ hơn nữa, thi đỗ hạng nhất. Như thế mẹ sẽ vui.
Bởi một Omega như mẹ nuôi tôi khôn lớn giữa khu ổ chuột đầy rẫy hiểm nguy này đã rất không dễ dàng.
Tôi không thể khiến bà đ/au lòng thêm nữa.
Sự xuất sắc của tôi khiến Du Phóng để ý.
Đứa con riêng của ông lúc nào cũng đội sổ.
Mỗi khi Du Phóng hạ mình năn nỉ mẹ cho ông đến tham gia họp phụ huynh để lấy thể diện, đó là lúc mẹ tôi hạnh phúc nhất: "Con trai của Lâm Tuệ tôi sao có thể thua kém đứa con của con đàn bà đó được!"
Cho đến năm mười tám tuổi, tôi phân hóa thành Beta, một Beta tầm thường nhất.
Trong khi đứa con riêng của ông phân hóa thành Alpha, dù là Alpha thứ phẩm nhưng vẫn là Alpha.
Tối đó, mối tình đầu của ba tôi xồng xộc xông vào nhà, tận tay đặt giấy x/á/c nhận phân hóa của con trai bà ta xuống trước mặt mẹ: "Chồng cô không cần cô nữa, giờ đến con trai cô cũng không bằng con trai tôi. Lâm Tuệ, cô thích tranh lắm cơ mà? Nhưng cuộc đời cô cũng chỉ đến thế thôi."
Một câu của bà ta khiến mẹ tôi đi/ên lo/ạn.
Bà vung tay t/át vào mặt bà ta, nhưng chưa chạm mặt đã bị Du Phóng vội vàng chụp lấy cổ tay: "Lâm Tuệ, cô lại phát đi/ên cái gì vậy?"
Mẹ tôi như q/uỷ dữ phản kháng.
Cuối cùng, Du Phóng ôm ấp bảo vệ mối tình đầu bỏ đi, bỏ mặc mẹ tôi tóc tai bù xù, thảm hại nằm vật dưới đất.
Trong bài toán lựa chọn giằng co này, mẹ tôi lại một lần nữa bị bỏ rơi.
Tối hôm đó tôi tan học về nhà, vội vàng chạy đến đỡ bà, lại bị bà đ/è ngã xuống đất.
Tay bà cầm mảnh thủy tinh, từng nhát từng nhát cứa vào gáy tôi.
Nơi đó chẳng có gì, phẳng lì.
Hoàn toàn trái ngược với cuộc đời gồ ghề của tôi.
"Tại sao lại là Beta? Sao không phải Alpha! Du Mộc, sao con vô dụng thế? Tại sao lại phân hóa thành Beta? Tại sao không phải hạng nhất?"
Từng câu chất vấn cùng nước mắt nóng hổi đ/ập vào mặt tôi, rơi xuống trái tim tôi. Ngh/iền n/át mọi sự kháng cự còn sót lại.
Hàng xóm báo cảnh sát.
Tôi toàn thân đầm đìa m/áu được bế lên xe cấp c/ứu.
Lúc tỉnh dậy, cảnh sát thông báo mẹ tôi đã bị đi/ên, đe dọa an ninh xã hội, buộc phải đưa vào viện dưỡng lão.
Tôi đến thăm bà.
Bà ngồi xổm bên giường, ánh mắt vô h/ồn, lẩm bẩm với khoảng không: "Mộc Mộc, con phải phấn đấu, nghe không? Phải phấn đấu, thi được hạng nhất, để ba con hối h/ận vì đã bỏ rơi hai mẹ con mình."
Tôi đã phấn đấu.
Tôi thi đỗ thủ khoa học viện quý tộc với điểm số cao nhất thành phố, được miễn toàn bộ học phí, mỗi năm còn được nhận học bổng.
Khát khao hạng nhất đã ngấm vào tận xươ/ng tủy.
Nhưng từ khi vào học viện, tôi chưa từng một lần đứng đầu.
Tất cả đều bị Phó Thanh Từ chặn lại.