Thủ tục ra mắt cõi âm

Chương 14

16/04/2024 10:08

Dĩ nhiên là tôi không muốn rồi! Tôi cũng không muốn tới cái nơi q/uỷ quái này thêm lần thứ hai đâu!

Nhưng tôi cũng biết, tôi mà nói như thế thì chỉ e là không thể sống sót rời khỏi cái làng này được.

Tôi thoáng ngó qua Từ Phong, anh khẽ lắc đầu nhìn về phía tôi.

Tôi dùng tay phải véo lấy tay trái của mình, dốc sức để cho mình bình tĩnh trở lại: "Không, không phải ạ, là vì con nghĩ chú với dì ki/ếm tiền đã rất cực khổ rồi."

Bố của Từ Phong nở một nụ cười, đôi mắt đỏ như m/áu kia từ từ lan ra khắp cơ thể, cả người cứ như là bị mổ x/ẻ ra thành nhiều mảnh:

"Bọn ta không có tiền xài thì Tiểu Phong có thể đ/ốt cho bọn ta."

Ông ấy c/òng lưng xuống, bao lì xì trên tay cũng sắp sửa đụng thẳng vào mặt của tôi:

"Nhận lấy đi."

Mẹ anh cũng đứng dậy nói: "Nhận lấy đi."

Mẹ anh mà đeo tạp dề nói chuyện thì không được từ chối, nhưng mà tiền lì xì này cũng không thể nhận được.

Tôi kéo cánh tay của Từ Phong, muốn bảo anh đứng ra xử lý chuyện này giúp mình.

Người kia ngẩng đầu lên nhìn bố mẹ, nói: "Bố, mẹ, con đi khuyên nhủ cô ấy."

Anh kéo tôi quay trở về căn phòng phía tây thêm lần nữa, đóng cửa xong xuôi thì thấy ký hiệu đã vẽ ra trước đó cũng khô hết cả rồi.

Tôi nghe anh nói: "Tuế Tuế, xem ra chúng ta không thể rời đi êm đẹp giống như anh đã nghĩ rồi."

"Hay là chúng ta chạy đi? Không phải mỗi ngày có một chuyến xe sao?"

Chỉ cần bọn tôi lên xe thì có thể nhanh chóng rời khỏi nơi này rồi.

Tôi vừa mới nói xong đã nhìn thấy một cái đầu ở bên ngoài cửa sổ đang mỉm cười về phía mình.

Tôi kéo tay áo của Từ Phong, ra dấu cho anh nhìn qua.

"Tiểu Phong, nếu con khuyên không được thì mẹ khuyên giúp con."

Từ Phong vội vàng che chắn tôi ở phía sau: "Mẹ, khuyên được mà, cô ấy rất nghe lời."

Anh kéo cửa ra, cầm lấy bao lì xì trên tay của bố mình rồi nói: "Con nhận giúp cô ấy."

Người kia đưa tay lên vỗ vỗ vai của anh, không nói gì cả.

Từ Phong lại nói: "Bố mẹ, cơm đã ăn xong, bọn con cũng nên đi rồi."

"Gấp vậy sao? Hiếm lắm mới về được một lần, sao không ở lại thêm mấy ngày nữa."

Có lẽ vì Từ Phong đã nhận tiền lì xì, vết m/áu trên mặt bố anh và tạp dề trên người mẹ anh đều biến mất cả rồi.

Từ Phong dạ một tiếng rồi nói: "Sáng mai còn phải đi làm nữa ạ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
9 Không chỉ là anh Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm