Trực giác nhạy bén mách bảo tôi rằng, những chuyện đang được bàn bạc trong thư phòng kia chắc chắn chẳng mang lại điềm lành gì cho tôi.

Ba mẹ Hạ nhất định phải rất coi trọng chuyện lần này, nên mới cất công gọi cả Hạ Thành Hoa đang học đại học ở tỉnh bên cạnh trở về.

Không bao lâu sau, cánh cửa thư phòng xịch mở.

Chỉ có duy nhất một mình Hạ Thành Hoa bước ra ngoài.

"Thanh Dương, Hạ Ngôn, vào đây."

Hạ Thanh Dương đi thẳng vào trong thư phòng.

Còn tôi thì lẽo đẽo theo sau Hạ Thành Hoa bước vào phòng ngủ.

Thú thực mà nói, tôi cảm thấy rất biết ơn vì Hạ Thành Hoa đã có mặt ở đây lúc này.

Dẫu cho anh không mấy mặn mà gì với tôi, nhưng cứ tới những thời khắc quan trọng anh luôn là người đứng ra che chở cho tôi.

Hạ Thành Hoa đưa mắt ra hiệu bảo tôi tự tìm lấy một chỗ mà ngồi xuống.

"Em đã từng cân nhắc đến tương lai của chính mình chưa?

"Là muốn tiếp tục ở lại bên cạnh mẹ, hay là muốn sống tự lập hơn một chút?

"Tình trạng của mẹ lúc tốt lúc x/ấu.

"Những lúc tình trạng bất ổn, người duy nhất mà mẹ cần cũng chỉ có Thanh Dương."

Lời nhắc nhở này mang theo ý vị vô cùng nặng nề, trực tiếp bóp c.h.ế.t chút hi vọng nhỏ nhoi cuối cùng còn sót lại trong tâm trí tôi.

Hạ Thanh Dương đã quay về rồi, bên cạnh mẹ Hạ sẽ vĩnh viễn chẳng còn dư lại bất cứ vị trí nào cho tôi nữa.

Tôi không có quyền lựa chọn, cũng chẳng có lấy tư cách để mà lựa chọn.

"Em muốn sống tự lập hơn."

"Dọn dẹp đồ đạc đi, anh đưa em đi."

Tôi chỉ mang theo vài món đồ đạc cá nhân thiết yếu, lầm lũi đi theo Hạ Thành Hoa ra ngoài, trong lòng mờ mịt chẳng biết đi đâu về đâu.

Ba mẹ Hạ cùng với Hạ Thanh Dương đã rời đi từ lúc nào.

Phần canh hầm mà tôi đã phải xếp hàng ròng rã suốt ba tiếng đồng hồ mới m/ua được kia đang nằm chỏng chơ một cách cô đ/ộc trên bàn trà, chẳng buồn có ai đoái hoài tới.

Có không ít người hầu trong nhà đang lén lút ló đầu ra nhìn theo.

Tôi cố nặn ra một nụ cười, đưa tay lên vẫy chào tạm biệt bọn họ.

Sự tồn tại của tôi ở cái nhà họ Hạ này luôn nằm trong tình thế chủ chẳng ra chủ, tớ cũng chẳng ra tớ.

Bọn họ mỉa mai kh/inh thường tôi không ít, nhưng mà chăm lo săn sóc tôi cũng chẳng kém phần.

Ít nhiều gì thì đôi bên cũng giữ lại được chút xíu tình nghĩa gắn bó.

Giờ đây đột ngột nghe tin tôi sắp sửa phải rời đi, vậy mà cũng có mấy người đang lén lút vụng tr/ộm lau nước mắt.

Tôi ngồi vào trong xe của Hạ Thành Hoa:

"Sao không thấy thím Ngô đâu vậy?"

Thím Ngô chính là người giúp việc già lúc trước đã lên tiếng ngăn cản Hạ Thành Hoa, ép tôi phải tự mình buộc lấy dây giày.

Mặc dù bà ta vừa lười biếng gian giảo, cái miệng lại còn x/ấu tính.

Nhưng cũng chính nhờ vào bà ta, tôi mới lờ mờ đ.á.n.h hơi được việc mình sắp sửa bị vứt bỏ.

Cũng là trong cái rủi có cái may khi bản thân đã kịp thời có sự chuẩn bị về mặt tâm lý từ trước.

Thế nên hôm nay mới không đến mức bị chà đạp quá t.h.ả.m hại.

"Tuổi cao sức yếu rồi, bị con cái đón về nhà dưỡng lão rồi."

Thảo nào kể từ sau hôm đó dường như tôi không còn bắt gặp bà ta thêm lần nào nữa.

Nhưng mà từ lúc nào Hạ Thành Hoa lại bắt đầu để tâm đến mấy cái chuyện vặt vãnh này vậy?

Tôi đ/è xuống sự đắng chát xót xa khi bị đuổi khỏi nhà, bâng quơ nửa đùa nửa thật hỏi anh một câu.

Thế nhưng Hạ Thành Hoa chỉ mải mê tập trung nhìn đường, hoàn toàn không có ý định muốn giải đáp thắc mắc cho tôi.

Tôi chớp chớp mắt, tự giác ngậm miệng không làm chuyện rước lấy mất mặt thêm nữa.

Chiếc xe từ từ lăn bánh tiến vào trong một khu chung cư cao cấp.

"Tạm thời cứ ở đây đi, đến mấy dịp nghỉ lễ anh sẽ tới."

Chỉ bằng một câu nói nhẹ bẫng, Hạ Thành Hoa đã quyết định luôn chỗ an bài dành cho tôi.

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, một nửa số đồ đạc nằm trong vali hành lý đã bị anh thoăn thoắt mang đi sắp xếp gọn gàng.

"Sống tự lập... chính là dọn ra ngoài sống chung với anh đó hả?"

Hạ Thành Hoa miết nhẹ ngón tay lên đồ đạc trong vali của tôi, ánh mắt mang theo vẻ tối tăm mờ mịt:

"Em đã lớn rồi, nên hiểu được là sau này..."

Tôi hiểu ý anh:

"Sẽ không thể tiếp tục dựa dẫm vào anh nữa."

Bên tai bất chợt truyền đến một tiếng cười nhạt.

"Không, sau này em sẽ chỉ có mình anh thôi."

4

"Thà chịu tốn tâm tư đặt trên người Thanh Dương, chứ nhất quyết không chịu đến tìm anh.

"Bây giờ ba mẹ coi trọng nó là thật đấy, nhưng em đi nịnh nọt lấy lòng nó thì có tác dụng gì không?

"Nó có giúp em được giữ lại trong cái nhà họ Hạ kia không?

"Ngày nào cũng nhắn tin chúc buổi sáng buổi tối thân thiết với nó trên WeChat, lại còn mở miệng gọi nó là anh trai cơ đấy.

"Hai chữ anh trai từ trong miệng em được lấy sỉ ra ngoài đấy à? Gặp ai em cũng há miệng ra gọi được?

"Hửm?"

Hạ Thành Hoa bóp ch/ặt lấy cằm tôi, dùng ngón tay ấn mạnh lên khe hở giữa hai bờ môi rồi cạy mở vào trong.

Mí mắt tôi gi/ật thót:

"Em không có.

"Đó là lịch sử trò chuyện giữa Hạ Thanh Dương và bạn học của cậu ta, em chưa bao giờ kết bạn với cậu ta hết.

"Hơn nữa em còn lớn tháng hơn Hạ Thanh Dương, có gọi thì cũng không đời nào đến lượt em gọi cậu ta bằng anh."

Sắc mặt Hạ Thành Hoa vẫn dửng dưng lạnh nhạt, nhưng lực tay đang xoa nắn trên môi tôi thì lại mỗi lúc một mạnh thêm.

Bản năng mách bảo tôi rằng nguy hiểm đang cận kề, bèn muốn cất lời bảo anh dừng lại.

"Anh, anh... ưm..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
7 U Minh Chương 27
10 Dây Leo Chương 17
11 Đoạn đầu hương Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm