Tôi cảm thấy hành động của Tạ Sơ Ngọc quá thân mật, ở nơi công cộng trông không thích hợp.

Vì vậy cân nhắc một chút rồi túm tóc kéo cậu ấy khỏi người mình.

“Chú Lý đâu?”

Tạ Sơ Ngọc tủi thân bị ép lùi ra.

Giống như phải chịu một nỗi đ/au rất lớn.

Lúc ngẩng mắt nhìn tôi, dưới đáy mắt có hai điểm sáng như nước mắt lóe lên, quanh mắt cũng đỏ một vòng.

Cậu ấy nhìn tôi như thế một lúc mới chậm rãi nói:

“Ra hành lang gọi điện cho người nhà rồi.”

Tôi đưa Tạ Sơ Ngọc đi làm thủ tục xuất viện trước.

Sau đó nhắn chú Lý, bảo gọi điện xong thì trực tiếp xuống bãi xe lấy xe.

Lên xe, tôi cài dây an toàn, sau đó đưa tay sờ mu bàn tay Tạ Sơ Ngọc.

Miệng nói không lạnh, nhưng tay lạnh chẳng khác gì cục băng.

Vì vậy tôi bảo chú Lý kéo kính xe lên rồi bật sưởi.

Tạ Sơ Ngọc có vẻ muốn nói lại thôi, lén nhìn tôi mấy lần.

Rất lâu sau mới như cuối cùng lấy đủ dũng khí, dùng đầu ngón tay nhẹ chạm vào tay tôi rồi ngồi sát thêm một chút.

“Thẩm Hàn Kiều.”

“Ừ?”

“Tôi cảm thấy gần đây cậu hình như rất thường xuyên quan tâm tôi.”

Có sao?

Tôi hơi khó hiểu cau mày, quay đầu nhìn Tạ Sơ Ngọc.

Ánh mắt vừa chạm nhau, cậu ấy đã mất tự nhiên dời đi trước.

Nhưng chỉ hai giây sau lại nhìn trở lại.

“Bây giờ cậu cảm thấy…”

Cậu ấy hỏi:

“Có thích tôi một chút nào chưa?”

Chú Lý đang lái xe.

Nghe câu này, lưng ông ấy lập tức cứng lên.

Sau đó ho khẽ hai tiếng rồi kéo vách ngăn.

Tạ Sơ Ngọc hoàn toàn không chú ý tới động tĩnh bên ngoài.

Ngón tay cậu ấy co lại, vô thức bấm vào da mình.

Rất yên lặng chờ câu trả lời của tôi.

Giống như chờ một phán quyết.

Nhưng câu hỏi này thật sự quá vượt khỏi phạm vi kiến thức của tôi.

Tôi cảm thấy dường như chức năng “thích” hay “yêu” chưa từng được cài đặt trong người mình.

Tôi không biết tình yêu có cảm giác gì.

Thậm chí không chắc mình có yêu chính bản thân hay không.

Tôi nhìn vào mắt Tạ Sơ Ngọc.

Rất muốn tránh ánh mắt ấy, cũng muốn trốn câu hỏi kia.

Nhưng cuối cùng vẫn không làm vậy.

“… Tôi không thích.”

Cuối cùng tôi nói:

“Tạ Sơ Ngọc, tôi chưa từng thích bất kỳ ai.”

Tôi bổ sung:

“Bao gồm cả cậu.”

Sắc mặt cậu ấy lập tức tối đi.

Giống như đột nhiên bị một cây kim cực sắc đ.â.m trúng.

“Nhưng…”

Dường như cậu ấy vẫn không chịu bỏ cuộc.

Cúi mắt, khó khăn nói:

“Nhưng cậu nói bởi vì tôi không còn nữa nên cậu mới…”

Cậu ấy dừng một chút rồi mới nói ra từ kia.

“Mới t/ự s*t.”

“Thẩm Hàn Kiều…”

Tạ Sơ Ngọc hỏi:

“Như vậy cũng không phải thích sao?”

“Rất có thể không phải.”

Tôi cho rằng mình phải lý trí, khách quan giải thích rõ ràng.

“Tạ Sơ Ngọc, cậu biết tôi là người rất coi trọng quy tắc.”

“Tôi muốn mọi thứ ổn định và có trật tự.”

“Kiếp trước cậu t/ự s*t, cậu không còn nữa, đối với tôi đó là một biến số rất lớn, phá vỡ cân bằng.”

“Cho nên tôi mới không thể chấp nhận.”

“Chúng ta vừa tốt nghiệp đã ký hợp đồng sống cùng nhau.”

Tôi nghe giọng mình bình thản:

“Tôi chỉ quen rồi.”

Tôi và Tạ Sơ Ngọc là bạn học cùng khoa thời đại học.

Cơ duyên quen biết ban đầu là cậu ấy chủ động tìm tôi, hỏi tôi có thể phụ đạo những môn chuyên ngành mà cả hai cùng học hay không.

Giá cậu ấy đưa ra là 800 tệ mỗi tiết.

Cao hơn giá thị trường.

Vì vậy tôi không từ chối.

Qu/an h/ệ hợp đồng giữa tôi và cậu ấy bắt đầu ngay từ thời đại học.

Nội dung từ phụ đạo học tập cho tới sau này đăng ký kết hôn và sống chung.

Quá nhiều năm rồi.

Tôi vẫn luôn sống cạnh cậu ấy.

Vì vậy tôi không thể chấp nhận việc Tạ Sơ Ngọc rời đi.

Đương nhiên chỉ vì đã quen.

Tôi không chịu nổi một hệ thống ổn định lâu dài bị phá vỡ.

Chỉ vậy thôi.

Không liên quan gì tới thích.

Tạ Sơ Ngọc mím môi.

Đôi mắt đen xinh đẹp vẫn cứ nhìn tôi.

Trong đó có sự c/ầu x/in rất rõ ràng…

Và sợ hãi.

Dường như chỉ cần nhìn tôi lâu thêm một chút, tôi sẽ hồi tâm chuyển ý, thu lại những lời tà/n nh/ẫn vừa rồi.

“Nhưng gần đây cậu đặc biệt tốt với tôi.”

Cậu ấy hạ mắt.

Giọng cũng thấp xuống, nghe có vẻ tủi thân khó diễn tả.

“Vừa rồi cậu còn sợ tôi lạnh.”

“Chuyện đó cũng không liên quan tới thích.”

Tôi vẫn thẳng thừng và lạnh lùng nói:

“Tôi chăm sóc cậu chỉ vì sợ cậu lại làm chuyện tổn thương bản thân.”

Lời này đương nhiên chẳng dễ nghe bằng bốn chữ “tôi thích cậu”.

Nhưng tôi cho rằng nói thật vẫn tốt hơn lừa dối.

Tạ Sơ Ngọc nghe xong liền cúi đầu, không nói gì.

Tôi nhìn thấy vùng da nhỏ dưới đầu ngón tay cậu ấy bị bấm tới rá/ch, thấm một chút m/áu.

Hàng mi Tạ Sơ Ngọc rất dài.

Khi rũ xuống đủ để che hoàn toàn cảm xúc trong đáy mắt, khiến tôi không nhìn thấy gì.

Nhưng tôi cũng không dám bắt cậu ấy ngẩng lên.

Sợ vừa ngẩng đầu sẽ phát hiện cậu ấy đang khóc.

Cứ thế hai người im lặng rất lâu.

Mãi sau, Tạ Sơ Ngọc mới nhìn tôi.

Quanh hốc mắt đỏ như vừa khóc một trận.

Tôi ngẩn người, bị biểu cảm này dọa.

Không hiểu sao tim vừa chua vừa đ/au.

Có một thoáng rất muốn nắm tay rồi ôm cậu ấy.

Nhưng rốt cuộc cậu ấy không thật sự khóc.

Vì vậy tôi cũng không đưa tay.

“… Xin lỗi.”

Cậu ấy lại xin lỗi tôi.

“Là tôi không nên hỏi như vậy, khiến cậu không thoải mái.”

“Tôi hiểu cậu không có ý ấy với tôi.”

“Sau này cũng… sẽ không nhắc nữa.”

“Tôi cũng sẽ không t/ự s*t.”

Cậu ấy nhìn tôi, giọng rất bình ổn nhưng lại cứng nhắc kỳ lạ.

“Những chuyện cậu không muốn nhìn thấy, tôi sẽ không làm.”

“Tôi…”

Tôi nhìn lại cậu ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
4 U Minh Chương 27
5 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KẺ NGỐC TÔI CƯNG CHIỀU SUỐT NĂM NĂM, HÓA RA VẪN LUÔN CHỜ TÔI VÀO TÙ

6
Cậu ấy giả ngốc chỉ để đưa tôi vào tù. Là những dòng bình luận chạy trước mắt đã nói cho tôi biết chuyện đó. Đứa con nuôi ngốc nghếch của kẻ thù ấy, tôi đã cưng chiều suốt năm năm, vậy mà theo những dòng bình luận kia, tất cả sự ngoan ngoãn, ngây thơ và lệ thuộc mà cậu ấy thể hiện trước mặt tôi từ trước đến nay đều chỉ là giả vờ. Sáng hôm đó, Lục Chấp chui ra khỏi chăn, gương mặt vừa tỉnh ngủ vẫn còn mang theo vẻ lười biếng ấm áp. Tôi day day huyệt thái dương đang căng tức rồi cúi xuống nhìn ngực mình, hai dấu đỏ ở đó còn đậm hơn hôm qua, nhìn thế nào cũng giống kiệt tác do ai đó ngậm lấy rồi cắn mút suốt cả đêm mới để lại. Tôi còn đang ngẩn người thì trước mắt bỗng giống như có ai vuốt mở một màn hình điện thoại vô hình, từng hàng chữ đủ màu liên tục trôi từ trái sang phải. “Ha ha ha ha, bị mút đến mức trông như hai quả dâu dập rồi mà tên pháo hôi này vẫn còn tự lừa mình là muỗi cắn.”
Boys Love
Hiện đại
0