Tôi nắm ch/ặt tay, nén lửa gi/ận trong lòng.
Ai mà ngờ được Kỳ Mục Lương vừa mới khiêu khích người ta xong, quay đầu lại đã có thể đóng vai ngây thơ vô tội thế này.
Tôi rà soát lại đầu đuôi mọi chuyện, vừa định mở miệng giải thích với mọi người thì Tạ Thời Nguyên đã nhíu mày.
"Tống Mặc, đừng b/ắt n/ạt thành viên mới."
Mọi lời định nói của tôi trong khoảnh khắc đều bị nghẹn ứ nơi cổ họng.
Tôi chưa từng b/ắt n/ạt Kỳ Mục Lương bao giờ.
Huống hồ, Kỳ Mục Lương vào nhóm đã được 1 năm rồi, còn tính là mới sao?
Quá nhiều lời dồn nén trong cổ họng, khiến gương mặt tôi gần như méo xệch đi.
Trớ trêu thay, những người ngồi gần lại có kẻ gật đầu hùa theo.
"Đúng đấy Tống Mặc, cậu là nhóm trưởng, chẳng lẽ chỉ vì môn Toán của Kỳ Mục Lương giỏi hơn cậu mà cậu lại nhắm vào người ta sao?"
Cơn gi/ận của tôi bùng lên dữ dội.
Môi Kỳ Mục Lương mấp máy.
Cậu ta ngập ngừng liếc nhìn Tạ Thời Nguyên, dáng vẻ như đang muốn lên tiếng giải thích cho tôi.
"Cũng chưa chắc là vì thành tích môn Toán đâu…"
"Có lẽ…"
"Tống Mặc học trưởng chỉ gh/en tị vì ký túc xá của tớ và Tạ học trưởng ở gần nhau thôi…"
Những câu sau, cậu ta càng nói càng nhỏ giọng, càng nói càng thiếu tự tin.
Nhưng chừng đó cũng đủ để mọi người nghe rõ.
Những người đang bàn tán xung quanh bỗng chốc im bặt.
Ánh mắt kinh ngạc đảo qua đảo lại giữa tôi và Tạ Thời Nguyên.
"Trời ơi! Hóa ra là vậy!"
"Ý là Tống Mặc để ý Tạ Thời Nguyên sao?!"
Cơn gi/ận của tôi như bị ai đó dội gáo nước lạnh lên đầu.
Nó dồn ứ trong đầu, không thốt ra được, cũng chẳng nuốt xuống nổi.
Phải rồi.
Tạ Thời Nguyên thích Kỳ Mục Lương mà.
Hoặc giả, nếu không có tôi chen ngang vào giữa, có khi tốt nghiệp xong hai người họ đã thành một đôi rồi?
Tôi…
Tôi có tư cách gì mà phản bác khi cậu ta vì Kỳ Mục Lương mà làm lớn chuyện chứ.
Tôi siết ch/ặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Vớ lấy xấp đề trên bàn Kỳ Mục Lương, tôi quay người bỏ đi.
Phát một vòng.
Tờ đề dính dấu chân chẳng ai chịu nhận.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể giữ lại cho mình.