Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình bị Kỷ Nghiễn Tu ôm trọn trong vòng tay. Tôi cựa quậy không yên, vô tình chạm vào người cậu ta. Tỉnh táo hẳn, tôi đơ người trong vòng tay ấm áp đó.

Kỷ Nghiễn Tu cũng tỉnh giấc. Hai chúng tôi nhìn nhau chằm chằm, bầu không khí như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy.

Hồi lâu sau, Kỷ Nghiễn Tu mới khẽ ch/ửi thề.

Tai đỏ ửng, cậu ta buông tôi ra rồi đứng dậy bước vào phòng tắm. Nghe tiếng nước chảy rả rích từ phòng tắm, tôi đưa tay sờ lên gò má nóng bừng của mình, trong lòng hiếm khi cũng dâng lên chút thẹn thùng.

Khi tôi vệ sinh cá nhân xong thì bữa sáng đã dọn ra. Vừa thấy tôi, bà nội Kỷ đã cười hiền hậu vẫy tay:

“Tiểu Trinh, lại đây ăn sáng đi cháu.”

“Cháu này, đã bao lâu rồi không đến thăm bà hả?”

Mắt tôi cay xè, cổ họng nghẹn ứ, không biết trả lời sao cho phải. Thấy tôi đứng im, bà nội Kỷ lại vẫy vẫy tay: “Lại đây ngồi với bà đi.”

Tôi nghe lời đến ngồi xuống. Bà nội Kỷ đẩy bát cháo trước mặt Kỷ Nghiễn Tu về phía tôi: “Bà nhớ cháu thích nhất cháo kê bà nấu mà. Nào, ăn đi cho nóng.”

Tôi ngoan ngoãn nhận lấy: “Cháu cảm ơn bà.”

Bà nội Kỷ cười nói với tôi: “Đây là phần A Tu cố ý để dành cho cháu đấy.”

Kỷ Nghiễn Tu bỗng ngẩng đầu lên: “Bà!”

“Ôi dào, ngại rồi hả? Thôi, bà không nói nữa.”

Tôi xúc một thìa cháo, mắt cong cong nhìn cậu ta: “Cảm ơn A Tu.”

Trước lúc ra về, Bà nội Kỷ nắm tay tôi dặn dò: “Tiểu Trinh, sau này nhớ thường xuyên đến chơi nhé.”

Tôi cười gật đầu, nhưng khóe mắt đã đỏ hoe. Vài món ăn đơn giản, mấy lời dặn dò trước lúc đi. Hóa ra hạnh phúc tôi theo đuổi nửa đời người, lại dễ dàng nắm bắt đến thế.

Trường Trung học Số 1 cách đây khá xa, hai chúng tôi suýt nữa thì muộn học. Hồi cấp hai, tôi và Kỷ Nghiễn Tu không học cùng trường. Tôi học cấp hai lẫn cấp ba đều ở Trường Số 1. Mãi đến học kỳ một năm lớp 11, khi được xếp vào cùng lớp, tôi mới biết cậu ta cũng chuyển đến đây. Giờ nghĩ lại, có lẽ Kỷ Nghiễn Tu chọn học xa nhà như vậy là vì tôi.

Đa số bạn cùng lớp đều quen biết từ hồi cấp hai nên khá bài ngoại. Ban đầu, Kỷ Nghiễn Tu còn nhờ gương mặt điển trai thu hút được nhiều sự chú ý, nhưng cậu ta đối xử lạnh nhạt với tất cả. Dần dà, cậu ta trở thành người vô hình trong lớp. Ngay cả tôi cũng hiếm khi trò chuyện với cậu ta.

Vì thế khi cả lớp thấy tôi và cậu ta cùng đến, ai nấy đều ngạc nhiên. Vừa ngồi xuống chỗ, bạn bàn sau đã chọc tôi: “Ê, sao hôm nay cậu đi cùng cậu ta thế?”

“Với lại sao không mang đồ sáng cho lớp trưởng?” Bạn cùng bàn hiếu kỳ cúi lại gần, “Thay lòng đổi dạ rồi hả?”

Lớp trưởng? Thay lòng đổi dạ? À, tôi quên béng mất chuyện này. Trước đây tôi từng thích một người, theo đuổi mãi mới thành công. Nhưng vừa yêu nhau được hai ngày đã bị đứa em trai danh nghĩa - Tống Hoài cư/ớp mất.

Nghĩ đến đây, lòng tôi bỗng dâng lên nỗi buồn nôn. Nhưng kẻ mà tôi đã quên từ lâu, ở kiếp trước lại bị mọi người hiểu lầm là tình yêu sâu đậm không với tới của tôi.

Nhớ lại kiếp trước, đến lúc ch*t Kỷ Nghiễn Tu vẫn nghĩ tôi yêu người khác. Một cơn đ/au âm ỉ lan tỏa nơi trái tim, nhìn kẻ đang cúi đầu ở góc lớp, tôi lớn tiếng đáp: “Ừ, tôi thay lòng đổi dạ thật rồi.”

Xung quanh vang lên những tiếng xì xào. Mắt Kỷ Nghiễn Tu chợt sáng lên, nhưng khi phát hiện tôi đang nhìn, cậu ta lại ngượng ngùng quay đi.

Cảm nhận ánh nhìn nóng bỏng từ phía trên bên phải, tôi quay đầu nhìn lại. Cố Thời Ngộ, cũng chính là lớp trưởng, đang chằm chằm nhìn tôi. Tôi trợn mắt liếc cậu ta một cái rồi cúi xuống đọc sách. Nhìn thêm giây nào cũng thấy phiền.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0