Hoàng hậu vì để bảo vệ tình lang mà thủ thân như ngọc, đem ta đưa đến bên long sàng của hoàng đế.

Sau này, nàng lại nảy sinh cảm tình với hoàng đế.

Bèn đem ta thứ cho thái giám làm thê.

Ta đã bị tr@ t/ấn đến ch*t.

Nàng lại cùng hoàng đế, hai người uy phong đứng đầu, hạnh phúc ở bên nhau.

Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta được tái sinh vào người của Thái hậu.

Mà dưới chân ta, vị hoàng hậu kia đang qu/ỳ với cái bụng nhỏ nhô lên, sợ hãi vô cùng.

1.

"Mẫu hậu, oan ức mà, đây đều là vu khống!"

Tâm trí hỗn lo/ạn của ta chợt bị đ/á/nh thức bởi một giọng nói quen thuộc, khung cảnh mờ ảo trước mắt dần dần trở nên rõ ràng.

Dưới chân ta, hoàng hậu đang nhếch nhác qu/ỳ bên dưới, khóc lóc tỉ tê nói mình bị oan.

"Thái hậu! Những lời nô tì nói câu nào cũng là thật! Hoàng hậu tư thông với ngự tiền thị vệ Đan Hiệp Thông! Khi nô tỳ phát hiện, cái yếm uyên ương màu đỏ son của Hoàng hậu vẫn còn treo trên đai thắt lưng của tên cuồ/ng đồ!"

"Thái hậu chỉ cần phái người lục soát phòng của tên cuồ/ng đồ đó, nhất định sẽ tìm được đồ vật thân mật của Hoàng hậu!"

Người nói là Thụy Phương, người chị em tốt đã lớn lên cùng ta. Lúc này, trên mặt nàng trong nàng toát ra vẻ quyết tâm để ngọc nát đ/á tan.

"Tiện tì! Ngang nhiên dám vu khống hoàng hậu."

Hoàng đế vội vàng đuổi tới nổi trận lôi tình, cũng không quan tâm đến lễ nghi, trước tiên tiến tới một đ/ạp một đ/ạp vào lồng ng/ực của Thụy Phương.

Thụy Phương bị đ/á sang một bên, m//áu đỏ tràn ra từ khóe môi.

Ta đ/è nén ý định đến đỡ nàng dậy, lạnh lùng mà nhìn mọi thứ.

"Thái hậu, thị vệ ngoại trừ đi theo bên cạnh hoàng thượng, không được phép dễ dàng vào hậu cung, lại làm sao có thể có qu/an h/ệ với hoàng hậu. Xin thái hậu tin tưởng vào sự trong sạch của hoàng hậu."

Đan Hiệp Thông thấy vậy cũng thẳng thớm qu/ỳ xuống, khẩn thiết nói.

Ta bỗng nhiên tỉnh dậy, thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra vào lúc này, ngay lúc trong lòng ta đang lo lắng thì đột nhiên trong đầu chợt có một linh cảm lóe lên, ký ức thuộc về thái hậu, như đào núi lấp biển mà tràn ngập.

Thái hậu vốn không thích nàng, đối với những điều này ở nàng, đã sớm có phát giác cũng vẫn luôn cho người âm thầm điều tra.

Đáng tiếc tuổi tác bà đã già, hôm nay nháo nhào một trận này, chứng kiến ​​hài nhi bảo vệ hoàng hậu như thế, không tiếc ba người một đường mà gi/ận đến nỗi không qua khỏi.

Ta mới có cơ hội, cư nhiên nhập vào cơ thể của Thái hậu.

Nếu đã thế, tất nhiên là có th/ù phải trả, có o/án phải báo!

Ta lạnh lùng liếc nhìn Tiêu Thi Ngọc, tay lại nhẹ nhàng đỡ nàng dậy.

"Hoàng hậu đang mang th//ai, không nên qu/ỳ lâu, mau đứng dậy đi. Ngươi là một đứa trẻ ngoan, ai gia tin tưởng ngươi."

Hoàng hậu khóc nức nở, từ từ đứng dậy.

“Tiện tỳ h/èn h/ạ này, cư nhiên dám vu cáo chủ tử, người đâu, đưa nàng đến Thận Hình Ty* đ/ánh cho đến ch*t.”

*Nơi như nhà giam, chuyên dùng để xử ph/ạt / hỏi tội cung nữ, thái giám,...

Khi nói điều này, ta ra hiệu với Thiện Nhược cô cô bên cạnh bằng ánh mắt, nàng nhận ra và đích thân đưa Thụy Phương xuống.

"Thái hậu, thái hậu! Lời nô tỳ nói đều là sự thật. Hoàng thượng đã bị nàng ta làm cho mê muội! Nô tỳ ch*t cũng không đáng tiếc, nhưng hoàng hậu tư thông, làm ô uế hậu cung. Xin thái hậu hãy minh xét, thái hậu!"

Khi Thụy Phương bị đưa xuống, nàng vẫn hét lên rằng muốn ta điều tra kỹ lưỡng hoàng hậu.

Ánh mắt nàng nhìn hoàng hậu tràn đầy h/ận ý, không biết mấy năm nay nàng ở trong hoàng cung đã phải chịu đựng ủy khuất thế nào.

"Ai gia mệt rồi, hoàng nhi, hoàng hậu, các con cũng lui xuống đi."

“Nhi thần cáo lui.” “Thần thiếp cáo lui.”

Bọn họ lặng lẽ thở ra một hơi, khiêm tốn thuận theo mà trả lời. Nhìn bóng lưng ba người rời đi.

Ta hiểu rằng, nếu muốn b/áo th/ù thì mọi việc cần phải tính toán lâu dài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa Đào Tươi Thắm

Chương 12
Tộc Bách Tử của ta, trời sinh đông con cháu. Đến đời ta, vất vả ngàn cay đắng, chỉ sinh được một cô con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nuò Nhi lên năm, sốt cao không dứt, chỉ muốn được ăn một miếng đào. Phu quân của ta đang mở yến đào đông cho ái phi của hắn. Ta là hoàng hậu mà không xin nổi một trái đào. "Phụ hoàng không thích Nuò Nhi, có phải vì Nuò Nhi là con gái không?" "Không phải đâu, là phụ hoàng không thích mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ bé ngồi bẻ những ngón tay mũm mĩm tính toán: "Nếu Nuò Nhi là con trai, có phải sẽ tốt hơn không?" "Tiếc là... con trai không được mặc váy đeo bộ dao..." Ta hít một hơi, gắng gượng nở nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nuò Nhi cứ là chính mình là được." "Nếu có kiếp sau, mẫu hậu hãy tìm cho Nuò Nhi một người cha tốt nhé." Khóe miệng Nuò Nhi thoáng nụ cười, cuộn tròn trong lòng ta, dần nguội lạnh. Giữa trời tuyết trắng xóa. Ta ôm nàng bước từng bước tới Thừa Trạch Điện. Đập đầu vào cột cung mà chết. Mở mắt lần nữa, thời gian quay ngược bảy năm. Ta vẫn là thiếu nữ ngây thơ, ngồi trang nghiêm trong buổi tuyển thê cho thái tử. Kiếp này, Nuò Nhi muốn gì, làm mẹ, ta sẽ tự tay tranh đấu cho nàng.
Cổ trang
0