Sự xuất hiện của Bùi Hạc làm cho đầu óc của tôi cứng đờ trong vài giây.

Sau đó nhịp tim đ/ập càng lúc càng kịch liệt.

Suy đoán lúc trước giờ phút này đã trở nên rõ ràng.

Vậy hắn có biết thân phận thật sự của tôi.....tôi chưa kịp hỏi thì đạo diễn chương trình đã gõ cửa hai lần.

“Bùi Hạc, khách mời của cậu đã đến.”

Tôi đột nhiên ngẩng đầu.

“Khách mời?”

Sao tôi còn không biết hôm nay sẽ có khách mời!

Bùi Hạc cong cong khóe môi, “Chuyện đó để sau hẵng nói, hiện tại hãy cùng anh đến chào hỏi một chút.”

Tôi không ngờ tổ làm chương trình lại cho khách mời đến.

Là Tư Cẩm.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, tôi cảm thấy như mình có thể đào được một tòa tháp Eiffel bằng những ngón chân của mình.

Cô gái bước vào với một món quà trên tay và nở nụ cười trên môi.

“Xin chào, Bùi sư huynh, đã lâu không gặp!”

Ngữ khí rất tự nhiên, giống như “cuộc chiến đẫm m/áu” trên mạng chưa từng xảy ra.

Ngay cả Bùi Hạc cũng thản nhiên giới thiệu danh tính của Tư Cẩm với tôi.

Nét mặt của hai người nhìn rất bình thường, khiến tôi có cảm giác như mình vừa ăn phải dưa giả…

Đợi đến khi Tư Cẩm bước vào cửa, tôi mới nhìn Bùi Hạc len lén để hỏi thăm tình hình.

Hắn nhíu mày, “Chủ đề và độ hot sẽ biến mất, việc hợp tác giữa các bên vẫn đảm bảo nhưng không có lãi.”

Tư Cẩm đến ở qua đêm và tôi dẫn cô ấy đến phòng khách.

Cô gái kéo tay tôi xin lỗi:

“Tôi không ngờ rằng việc đăng bức ảnh kia sẽ dẫn đến dư luận lớn như vậy, không chỉ làm hại cô bị công kích mà sư huynh cũng nổi gi/ận với tôi. Hôm nay tôi tới đây là để xin lỗi cô, đừng gi/ận tôi có được không?”

Chiêu này lấy lùi làm tiến đá/nh tôi trở tay không kịp.

Bốn phía đều là máy quay phim.

Nó trực tiếp cư/ớp đi đạo đức của tôi.

Tôi rụt tay lại trước khi kịp nghĩ ra điều gì để đáp lại thì giọng nói của người đàn ông vang lên từ phía cửa.

“Biết thân là người của công chúng mà vẫn cố tình đăng bài gây tranh cãi. Gây tổn hại đến hình ảnh của người khác, xong lại đến xin lỗi và giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cái giá để bồi thường cho sự tổn hại này lại thấp như vậy?”

“Sư huynh......”

Bùi Hạc phớt lờ cô ấy, hướng về phía tôi vẫy vẫy tay.

“Ra ngoài, dùng cơm.”

Cho đến khi xung quanh chỉ có hai chúng tôi, tôi mới nhịn không được mở miệng:

“Tư Cẩm là khách mời, thái độ của anh đối với cô ấy như vậy, nếu bị lộ ra ngoài có phải không tốt lắm không?”

Kết quả Bùi Hạc không để ý tới tôi.

Hắn nắm lấy tay tôi và dẫn tôi thẳng vào... phòng của tổ chương trình.

Lúc này, camera phát trên màn hình máy tính đã chuyển sang phòng của Tư Cẩm.

Sau đó tôi mới phát hiện ra rằng camera trong phòng của đối phương còn tốt hơn nhiều so với những camera khác.

Lúc này tôi mới nhận ra, camera phòng đối phương nhiều hơn những nơi khác.

Thậm chí ngay cả nhà vệ sinh cũng lắp đặt một camera giám sát giấu kính.

“Anh......”

“Đừng nói gì hết.”

Sau đó, tôi liền thấy sau khi chúng tôi rời đi không lâu, khuôn mặt vốn tươi cười của Tư Cẩm trong nháy mắt âm trầm.

Đầu tiên là cẩn thận nhìn bốn phía xung quanh.

Sau đó làm bộ làm tịch ôm bộ quần áo đi vào nhà vệ sinh.

Ngay sau đó, trên màn hình truyền đến giọng nói hấp tấp của Tư Cẩm.

[Thời gian của tôi không còn nhiều, tại sao giá trị hảo cảm của tôi đã vượt quá số điểm tuyệt đối mà tôi vẫn bị đá/nh giá là không hoàn thành nhiệm vụ]

[Còn nữa. Không phải đã nói mục tiêu công lược trước đó đã vĩnh viễn rời đi? Tại sao bây giờ lại quay trở lại?]

[Dù thế nào đi chăng nữa, thành công hay thất bại đều phụ thuộc vào tối đêm nay! Với có nhiều máy quay như vậy, tôi không tin anh ta có thể từ chối tôi khi thời cơ đến…]

“Cô ấy......”

Bùi Hạc đóng màn hình phát camera lại, đứng ở phía sau lưng vuốt mái tóc của tôi.

“Cô ta là công lược giả thứ tư sau em.”

“Cũng là người trông giống em nhất.”

“Cho nên, anh đã để cô ta ở lại thế giới này lâu hơn một chút.”

Bùi Hạc thanh âm trầm xuống, tình cảnh này rất không thích hợp.

Hệ thống của tôi đã quay trở lại.

[Tìm thấy rồi, tôi đã tìm thấy rồi, hệ thống hảo cảm phụ trợ đã kết nối sai!]

[Giá trị hảo cảm đang hiển thị không phải của Bùi Hạc đối với bạn, mà là dành cho một mục tiêu công lược khác, có tên là... Tư Cẩm.]

Tôi quay lại nhìn Bùi Hạc, hắn nhìn tôi với ánh mắt đỏ bừng, đáy mắt còn mang theo ánh sáng của sự săn bắt.

“Anh......”

Khi tôi vừa mở miệng cổ họng mình cảm giác rất khô khốc và giọng nói lại khàn khàn.

Sau khi ho nhẹ, tôi lấy lại được giọng nói ban đầu của mình.

“Anh biết việc này từ khi nào?”

“Tháng thứ hai sau khi em rời đi.”

Sau này tôi mới biết, năm đó tôi biến mất trong hôn lễ.

Bùi Hạc đã phát đi/ên điều tra tất cả camera của khách sạn.

Nhưng hoàn toàn không tìm thấy dấu vết gì của tôi.

"Cho đến khi anh lựa chọn t/ự s*t, cái gọi là hệ thống của em… đã phái kẻ công lược giả tiếp theo đến để ngăn cản anh.”

“Người đó, nhìn rất giống em, hệ thống đã cố ý làm như vậy và cho rằng như vậy công lược sẽ dễ dàng thành công hơn.”

“Sau đó...... Anh nh/ốt cô ta lại, mới biết được cái gọi là nhiệm vụ công lược.”

“Tất cả các mục tiêu được hệ thống lựa chọn đều là những b/ệnh nhân u/ng t/hư có ý chí sinh tồn mạnh mẽ. Sở dĩ em được chọn là vì em có kháng thể nhất định. Một khi chinh phục mục tiêu thành công, căn b/ệnh ở thế giới ban đầu của em sẽ được chữa khỏi, vì vậy có không ít công lược giả đã đến đây,... vì thế em đã dùng mọi cách để chinh phục anh, phải vậy không?”

“Chỉ là anh không rõ vì sao, năm đó rõ ràng em đã thành công, sao lại quay trở lại.”

Tôi im lặng.

Bùi Hạc nói đúng.

Nhưng hắn không biết rằng việc lấy được “kháng thể” này không hề đơn giản như việc ghép tủy thành công và tiến hành phẫu thuật.

Một khi “kháng thể” bị cư/ớp đi đồng nghĩa với việc mạng sống của người công lược cũng sẽ bước vào thời gian đếm ngược.

Bản chất công lược này giống như một trò chơi tấn công và phòng thủ.

Bên thua phải trả giá bằng mạng sống của mình.

Thế nên sau khi quay lại năm đó... tôi đã bỏ cuộc.

Bùi Hạc đã đủ đ/au khổ lắm rồi, tôi làm sao có thể dùng mạng của hắn để đổi lấy mạng của mình.

Chỉ là tôi đã chống u/ng t/hư suốt 5 năm.

Nhưng vẫn không thể ngăn chặn sự lang rộng của tế bào u/ng t/hư.

Ngày sinh mệnh của tôi sắp đi đến sự kết thúc, tôi đột nhiên nghĩ tới Bùi Hạc.

Lúc đó tôi đã cảm thấy rất tốt vì tôi sẽ ch*t ở thế giới này, trong ký ức của hắn.

Không có thân hình g/ầy gò, đôi má nhợt nhạt hay cái đầu bị cạo trọc.

Chỉ có cô gái nắm tay hắn cười rạng rỡ dưới nắng hè.

Ký ức cuối cùng của hắn là hình ảnh tôi thật xinh đẹp trong bộ váy cưới.

Quả thật không tệ, không tệ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô bạn thanh mai trúc mã trà xanh làm tôi cười chết mất

Chương 10
Người yêu cũ của chồng tôi mua nhà ngay sát vách, ngày nào cũng chạy sang lấy lòng mẹ chồng tôi, tìm cách chia rẽ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu trong nhà. Thế nhưng, cả tôi và mẹ chồng đều nghe được tiếng lòng của cô ta. Khi cô ta nhiệt tình mang canh gà sang biếu mẹ chồng tôi, trong lòng lại đang chửi: 'Lão già khốn kiếp, uống chết bà đi, sớm muộn gì cũng thêm cho bà hai cân thạch tín!' Khi cô ta mời mẹ chồng tôi đi làm đẹp, trong lòng lại đang rủa: 'Già đến mức này rồi, có phẫu thuật thẩm mỹ cũng vô ích thôi, mà còn bày đặt đòi đi làm đẹp.' Khi cô ta bóng gió mỉa mai chuyện tôi không làm việc nhà, trong lòng cô ta lại đang mắng: 'Đúng là bà lão ngốc nghếch, việc nhà cũng không để con dâu làm, đúng là rước tổ tiên về thờ, kiến nghị ghi thêm tên con dâu lên bài vị tổ tiên luôn đi!' Mẹ chồng tôi tức đến mức suýt thì bò lăn ra đất, còn tôi thì cười muốn chết.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
2