Thập Nhị Niên Khúc Chung

Chương 9

10/12/2024 09:44

09

Vị họa sĩ trẻ này tên Tề Tiểu Nhiễm, lúc tới là được bạn bè đưa tới, tôi dẫn anh ta đi đến bãi đổ xe tầng hầm, nói cơm nước xong có thể tiện đường đưa anh ta về khách sạn.

"Vậy làm phiền cô rồi." Anh ta tươi cười đáp lại.

Tôi cũng mỉm cười. Tôi là con gái duy nhất trong gia đình, mỗi khi nhìn thấy anh, tôi lại cảm thấy như gặp được một người em ruột. Nhưng khi quay lại, nụ cười của tôi đọng lại trên khuôn mặt, bên cạnh xe có một người đứng.

Một chút ánh lửa đỏ tươi kẹp ở giữa hai ngón tay thon dài của người nọ, ở hầm giữ xe có chút hôn ám chợt sáng chợt tắt, Lục Uẩn đang hút th/uốc.

"Sao anh lại tới đây? "Tôi hỏi.

"Anh không nên tới sao? "Anh tiến lại gần chúng tôi, ngữ khí không tốt.

"Vị này là......"Lục Uẩn dụi tắt điếu th/uốc trên tay, trong nháy mắt khôi phục dáng vẻ lịch sự, anh vươn tay về phía Tề Tiểu Nhiễm, trả lời vấn đề của cậu: "Xin chào, tôi là chồng của Ôn Nguyên."Bữa ăn không diễn ra như dự định.Lục Uẩn lái xe, tôi và Tề Tiểu Nhiễm ngồi ở ghế sau, đưa anh về khách sạn.Dọc đường đi Lục Uẩn đều rất trầm mặc, Tề Tiểu Nhiễm nói chuyện phiếm với tôi cũng cẩn thận từng li từng tí, đoán chừng là cho rằng Lục Uẩn tức gi/ận.Người đưa đến khách sạn, tôi đổi lại ghế lái phụ."Anh có phải không nên quấy rầy bọn em hay không. "Lục Uẩn thình lình mở miệng nhảy ra một câu như vậy.Tôi thắt dây an toàn không nhìn anh, lại hỏi một lần, "Sao anh lại tới đây?""Anh gửi tin nanh cho em em không trả lời. "Ngữ khí anh lộ ra một tia oán gi/ận.Tôi cười thầm một tiếng, rất muốn chất vấn anh, rất nhiều tin nanh tôi từng gửi cho anh cũng không nhận được hồi âm, hiện tại anh có tư cách gì chất vấn tôi những thứ này? Nhưng tôi không muốn tiếp tục đo co với anh."Công việc bận rộn, không thấy tin nanh."Trong xe lại bắt đầu trầm mặc, tôi và anh hình như chính là như vậy, tôi không cố gắng tìm đồ nói chuyện, sẽ không có bất kỳ tiếng nói chung nào.Trên đường về nhà nhận được điện thoại của Quý Hàm, lúc khóc lóc kể lể khiêu vũ thì bị trật chân."Vậy cậu hãy nghỉ ngơi cho tốt, mai tôi sẽ đến thăm cậu.. "Tôi cười nói."Tôi muốn ăn món cá lóc chiên xù của cậu!""Được --" Tôi cúp điện thoại xong bất đắc dĩ lắc đầu.Nói ra buồn cười, món ăn này lúc trước tôi vì Lục Uẩn học được, hiện giờ đã rất lâu không có làm cho anh ăn.Ô tô dừng lại ở giao lộ đèn xanh đèn đỏ, tôi nghe điện thoại xong liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

'Sắc trời bắt đầu tối dần, còn chưa tối hẳn.

Ven đường có một cửa hàng bánh ngọt làm ăn rất tốt, xếp thành hàng dài, đều là nam nữ trẻ tuổi, thành đôi thành đôi.

Lục Uẩn đại khái là thấy tôi nhìn đến xuất thần, "Em muốn ăn không? Anh đỗ xe ở phía trước m/ua cho em."

Tôi thu hồi tầm mắt, thản nhiên nói: "Không cần, em không thích ăn đồ ngọt."

Đèn xanh sáng lên, Lục Uẩn cũng không kiên trì, xe tăng tốc đi tới.

Tôi đột nhiên nhớ tới một cụm từ rất hot trên mạng thời gian trước - - "Yêu và không yêu thật sự rất rõ ràng."

Trên mạng, mọi người thường liệt kê những khoảnh khắc mâu thuẫn của cùng một ngôi sao hoặc người nổi tiếng khi đối xử với các đối tượng khác nhau, mọi người đùa cợt so sánh các cặp đôi, nhưng tôi biết rằng, thực tế lại tà/n nh/ẫn hơn nhiều.

Tôi nhìn hàng dài bên ngoài tiệm bánh ngọt thì nhớ lại hai chuyện cũ - - lúc Lục Uẩn và Lâm Hân yêu nhau, từng vì một ly trà sữa Lâm Hân muốn uống mà xếp hàng hơn một giờ dưới ánh mặt trời chói chang của mùa hè; Sau khi ở cùng một chỗ với anh tôi từng ở ven đường nhìn trúng một cái hoa đăng, lúc ấy Lục Uẩn lái xe không có chút dừng lại, nói thứ kia không có tác dụng gì, chỉ là đồ trang trí vào dịp lễ mà thôi.

Nhưng dù biết tất cả điều đó, kết hôn với anh ấy cũng là tôi cam tâm tình nguyện lựa chọn, trách ai đây? Tôi nghĩ vậy.

Chân trời nổi lên ráng chiều màu vàng.

Đi qua giao lộ Lục Uẩn đột nhiên hỏi tôi: "Ôn Nguyên, có phải em vẫn giữ mối qu/an h/ệ bạn bè với anh..."

Anh giống như không biết tiếp tục biểu đạt như thế nào, một lúc lâu mới thở dài, nói: "Em luôn đối xử tốt với bạn bè."

Có thể thật sự quá quen thuộc với người đàn ông bên cạnh này, tôi không phí sức lực gì liền hiểu được ý tứ trong lời nói của anh ta -- Lục Uẩn đang bất mãn với sự đối xử lạnh nhạt của tôi mấy ngày gần đây.

Nhưng mà, người hưởng lợi lớn nhất đối với tôi không phải là chính anh sao? Giờ phút này sự quan tâm của ta đối với Quý Hàm nào bằng một phần mười lúc trước đối với anh.

Tôi tiếp tục trầm mặc, thậm chí có ý x/ấu muốn kí/ch th/ích anh bộc phát ra.

Trong trí nhớ của tôi, sau khi Lục Uẩn và Lâm Hân chia tay, tính tình anh liền thay đổi, cũng không phải là một người có thể giữ được bình tĩnh, nhất là lúc tôi làm anh cảm thấy có gì không thoải mái, anh đều sẽ dùng phương thức không quá ôn hòa biểu đạt ra ngoài.

Nhưng lần này anh không nói gì nữa, chỉ trầm mặc lái xe về nhà.

12 năm đã mang lại cho chúng tôi điều gì? Đột nhiên tôi nghĩ.

Có lẽ thời gian thật sự là một con d/ao mổ heo, Lục Uẩn không còn là người thoải mái và vui vẻ như ngày xưa, tôi cũng không còn mềm mỏng và chu đáo, hai người chúng tôi, đều là những kẻ không đạt được điều mình muốn qua năm tháng, cứ như vậy chậm rãi bị biến thành thành bộ dáng đáng gh/ét.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào hệ thống hóng hớt để làm nữ đế

Chương 6
Thân là công chúa đã mười tám năm, nay bị ép phải chọn phò mã. Chẳng ngại chi, ta có hệ thống hóng chuyện trong tay. Trước mặt hoàng thượng, ta giả vờ bấm đốt ngón tay tính toán. Con trai tể tướng, vẻ ngoài ôn nhu như ngọc, thực chất tâm địa đen tối, hay ngược đãi thiếp thất, loại. Con trai tướng quân, thân hình cao lớn uy mãnh, nhưng bên trong hư nhược, chẳng thể làm chuyện phòng the, loại. Trạng nguyên tân khoa, dung mạo tuấn tú, tài hoa hơn người, lại là gian tế địch quốc phái đến dùng mỹ nhân kế, mau bắt lấy tra tấn nghiêm ngặt! Hoàng thượng mặt mày đen kịt, nhưng sau khi tra rõ chân tướng thì vô cùng khâm phục. "Con gái à, con tính xem ba vị huynh trưởng của con, ai thích hợp kế thừa hoàng vị?" [Tít tít, hệ thống hóng chuyện ra mắt chấn động! Ba vị hoàng tử, một người hướng về Phật pháp, một người đam mê nữ trang, một người lại dành tình cảm sâu nặng cho Cửu thiên tuế!] Chuyện này— Ta nhìn phụ hoàng, chớp chớp mắt. "Phụ hoàng, nếu người không muốn tuyệt hậu, thì hãy chọn con làm hoàng đế đi."
Cổ trang
Hệ Thống
Nữ Cường
0
Diệu Diệu Chương 7