17.
Đã có vệ sĩ miễn phí thì tội gì không tận dụng?
Tôi để lại một anh cao to nhất bảo vệ mình trong núi, còn tất cả những người còn lại, tôi rải đi khắp các tiệm xăm lớn nhỏ trong thành phố - ngồi canh Dư Mặc Mặc.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau đã có tin báo về.
Dư Mặc Mặc đội mũ, đeo khẩu trang, lén lút bước vào một tiệm xăm, sau đó cởi áo khoác, tháo mũ, bắt đầu “dặm lại” hình xăm ở sau gáy.
Ảnh chụp rất rõ: dấu bớt sau gáy vốn là giả, đã bị phai màu.
Tôi còn lần theo tên tiệm xăm tìm được trên Dianping, rồi kết bạn WeChat với ông chủ.
Anh chủ tiệm cho biết, khoảng một năm trước, Dư Mặc Mặc đã đến tiệm họ xăm lần đầu.
Tiệm có thói quen lưu ảnh “trước và sau khi xăm” của khách, nên trong tay họ có ảnh thật của Dư Mặc Mặc trước khi xăm bớt giả.
Tôi trích hai vạn trong số năm nghìn vạn mẹ từng đưa, chuyển khoản cảm ơn anh chủ.
Rít — đ/au ví thật đấy.
18.
Tôi trải toàn bộ ảnh chụp và bằng chứng trước mặt bố mẹ, hai người lập tức c.h.ế.t sững.
“Chuyện này… chuyện này sao có thể...”
“Dấu bớt của Mặc Mặc… là giả?”
Tôi lại rút ra thêm bản xét nghiệm DNA vừa nhận được hôm qua, bình tĩnh nói: “Không chỉ là dấu bớt. Mỗi một câu nói của cô ta, đều là dối trá.”
“Cô ta không phải con gái ruột của hai người.”
Dư Mặc Mặc lập tức hoảng lo/ạn, nhào tới gi/ật lấy báo cáo rồi x/é tan thành từng mảnh, gào thét: “Cô nói dối! Tôi mới là con gái ruột của nhà họ Dư! Cô đừng hòng vu khống tôi!”
Tôi khẽ cười, rút tiếp một xấp bằng chứng từ trong túi, là hồ sơ cô ta từng hối lộ bác sĩ để làm giả báo cáo gen và bệ/nh án ghép thận.
Chân tướng lồ lộ trước mắt, dù bố mẹ tôi có muốn tự lừa dối cũng không thể.
Mẹ đứng bật dậy, t/át Dư Mặc Mặc hai cái trời giáng: “Đồ phụ nữ đ/ộc á/c! Mày dám mạo danh con gái tao!”
“Mày biết con tao có dấu bớt, là do mày quen nó đúng không? Mày nói đi! Con tao đâu rồi? Mày nói đi!”
Ngay cả ba, người luôn tự tin, luôn cho rằng bản thân sáng suốt, lúc này cũng bắt đầu mất kiểm soát.
Không phải vì phát hiện ra “con gái ruột” là giả, mà vì ông ta, một người cực kỳ sĩ diện, luôn cho rằng mình là người có trí tuệ và quyền uy, lại bị một cô gái trẻ con xoay như chong chóng bằng vài tờ giấy giả.
Giờ thì sao? Lại bị một cô gái khác vạch trần toàn bộ.
Ông ta không chịu nổi sự nh/ục nh/ã này.
Ông cũng bước đến, t/át Dư Mặc Mặc hai cái như trời giáng.
Hai cú t/át thật sự dùng sức, mạnh đến mức khóe miệng Dư Mặc Mặc bật m/áu.
Lúc này, cô ta không cần giả vờ nữa, chỉ nhếch môi cười lạnh, châm biếm: “Tôi thừa nhận là tôi nói dối. Nhưng cuối cùng, người ra quyết định chẳng phải là hai người sao?”
“Là hai người ép Dư Khả hiến thận cho tôi, là hai người tận tay đẩy Dư Khả vào núi để tôi có cơ hội đ/á/nh tráo.”
“Cô ta sống cùng hai người mười tám năm, nhưng lại không bằng vài câu nói bịa đặt của tôi.”
“Hai người mới là kẻ vô tình lạnh lùng. Vậy mà còn muốn đổ hết lỗi lên đầu tôi?”
19.
Dư Mặc Mặc bị bắt vì tội l/ừa đ/ảo, bị đưa đi xử lý theo pháp luật.
Việc nhà họ Dư nhận nhầm con gái lập tức lên hot search suốt ba ngày liền, giá cổ phiếu cũng lao dốc không phanh, trở thành trò cười của cả giới thượng lưu.
Ba mẹ tôi, trông cứ như chỉ sau một đêm đã già đi hơn chục tuổi. Họ bắt đầu lại gọi tôi là “con gái ngoan” như thuở xưa, còn chủ động đề nghị giúp tôi nối lại hôn ước với nhà họ Nghiêm.
Thậm chí ba tôi, người luôn gia trưởng và sĩ diện đến cực độ, vậy mà cũng cúi đầu xin lỗi: “Con à, tất cả là do ba mẹ sai… Vì tin lầm người, mới để con phải chịu nhiều ấm ức như thế.”
“Thế nào rồi? Vết bỏng trên người con ổn chưa? Để ba gọi thêm vài bác sĩ hội chẩn xem sao, con gái mà, để lại s/ẹo là không tốt đâu.”
Mẹ tôi thì bắt đầu trang hoàng lại phòng ngủ, toàn bộ đồ đạc Dư Mặc Mặc từng dùng bị dọn sạch sẽ, thay mới toàn bộ. Vừa sắp xếp vừa lẩm bẩm ch/ửi rủa, bảo Dư Mặc Mặc là đồ xui xẻo. Ch/ửi xong thì ôm ch/ặt lấy tôi, vò đầu tôi một cái như hồi bé: “Vẫn là Tiểu Khả của mẹ là tốt nhất. Con mãi mãi là con gái yêu của mẹ.”
Anh trai thì càng khoa trương, dốc sạch toàn bộ tài nguyên tốt nhất trong năm nhét cho tôi, còn vì lễ trao giải cuối năm của tôi mà chi bộn tiền mời nhà thiết kế cao cấp, hứa hẹn sẽ khiến tôi tỏa sáng rực rỡ như sao giữa bầu trời showbiz.
Anh ta nói: “Khả Khả, chúng ta vẫn là một nhà mà. Anh từng nói rồi, chỉ cần em ngoan ngoãn, anh sẽ không để em thiệt thòi một chút nào.”
Tốt rồi, làm “người thế thân” một chuyến, tôi đã thu đủ danh lẫn lợi.
Chỉ riêng mấy thứ đào ra được từ ba mẹ và anh trai trong khoảng thời gian này, cũng đủ để tôi m/ua một căn biệt thự ở thành phố biển, an nhàn dưỡng lão cả đời.
Số tiền trước đó tôi gửi vào quỹ tài chính cũng sinh lời kha khá, tôi lấy phần đó đầu tư vào một câu lạc bộ quyền anh.