Tần Thâm từ từ quỳ xuống trước mặt tôi. Hắn đưa tay lên, xoa nhẹ vào gáy tôi.

Mùi rư/ợu lạnh lẽo theo đầu ngón tay chảy tràn, xoa dịu đi hương bạc hà cuồ/ng lo/ạn. Cơn đ/au như x/é xươ/ng lập tức dịu bớt.

Tựa như cuối cùng cũng tìm được suối ngọt giữa sa mạc, tôi vội nắm ch/ặt vạt áo Enigma, khẩn thiết nói: "Không đủ... không đủ pheromone!"

Tần Thâm chỉ lặng nhìn tôi, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt: "Biết làm sao đây, tiểu thiếu gia, chỉ có nhiêu đây thôi."

Giọng hắn rất nhẹ, trong mắt cuộn trào thứ tình cảm đậm đặc: "Chu Dịch, nói đi, cậu muốn tôi làm gì..."

Đầu óc tôi hỗn lo/ạn, làm thế nào, còn có thể làm thế nào nữa!

Hương rư/ợu vẫn phảng phất khiêu khích hương bạc hà.

đá/nh dấu... còn có đá/nh dấu tạm thời!

Nhưng bản năng Alpha cảnh báo tôi: Thật sự muốn bị người khác cắn vào gáy, truyền vào pheromone áp đảo hơn sao?

Tần Thâm càng lúc càng đến gần. Bàn tay hắn lướt qua làn da tôi, tia lửa khiến tôi run không ngừng. Cảm giác như đầu óc tan chảy trong rư/ợu mạnh.

Sắp đi/ên mất, pheromone, tôi cần pheromone của Tần Thâm!

Sau cùng d/ục v/ọng đã đá/nh bại lòng tự tôn. Tôi nắm ch/ặt cà vạt Tần Thâm, gi/ật mạnh.

Trong khoảnh khắc hắn chống tay lên tường, tôi cắn mạnh vào tai hắn: "Tần Thâm... đá/nh dấu!"

Khi nanh vuốt xuyên qua tuyến thể, nước mắt tôi suýt trào ra.

Tôi hối h/ận rồi! Ai ngờ đá/nh dấu lại đ/au đến thế!

Tôi giơ tay định đ/ấm Tần Thâm, nhưng bị hắn khóa ch/ặt cổ tay. Cả người bị đ/è ép lên tường, không nhúc nhích được.

Tần Thâm cúi đầu, cắn mạnh hơn. Rư/ợu mạnh xâm nhập ồ ạt hơn.

Tôi đành phải tiếp nhận pheromone gần như t/àn b/ạo của Enigma.

Ý thức tôi mờ dần, tựa như sắp ch*t đuối trong vòng tay Tần Thâm.

Không biết bao lâu sau, lần đá/nh dấu cuối cùng kết thúc.

Tôi kiệt sức, toàn thân r/un r/ẩy.

Tần Thâm xoa nhẹ dọc sống lưng tôi an ủi.

Cảm giác thật kỳ lạ. Chúng tôi đâu phải tình nhân, cần gì ân cần sau chuyện ấy.

Định đẩy Tần Thâm ra, nào ngờ chân tôi mềm nhũn, loạng choạng suýt ngã. Rồi bị hắn đỡ lấy, bế lên một cách vững chãi. Thoáng chốc, cảnh tượng này lại quen thuộc đến lạ.

Hồi cấp ba, Tần Thâm cũng từng bế tôi như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm