Tôi cười như không cười nhìn Giám đốc Trương: "Hay là, sa thải tôi đi?"
Đường Lộ đắc ý nói tiếp: "Giám đốc Trương, cô ta tự đề nghị rồi, ông còn chờ gì nữa."
Giám đốc Trương nhanh nhảu chạy đến đứng cạnh tôi: "Tư Tư, cô đừng đùa nữa, cô ấy là cổ đông lớn đứng sau, cho dù có sa thải ai thì cũng không thể sa thải cô ấy được."
Vẻ mặt Đường Lộ lập tức trở nên cứng đờ và lộ rõ vẻ không thể tin được: "Ông, ông vừa nói gì cơ..."
Tôi thích thú đảo mắt: "Không hiểu tiếng người à? Cô đừng nghĩ một trăm vạn đó là toàn bộ gia tài của tôi."
Bố tôi chỉ có một mình tôi là con gái. Lúc đầu vì Tào Đường mà tôi không muốn về nhà. Ra ngoài tìm hai công việc thì đều dính sếp đều có ý đồ x/ấu. Sau đó bố tôi đã dứt khoát mở công ty này để sắp xếp cho tôi, giám đốc Trương là người quản lý chuyên nghiệp do ông ấy thuê. Trớ trêu thay, công ty này lại làm ăn rất tốt. Tôi đúng là ngôi sao may mắn mà.
Đường Lộ tức đến mức không nói nên lời.
Tôi đi đôi giày cao gót đến gần cô ta rồi lạnh lùng nói: "Rốt cuộc là ai đang quấy rầy ai, trong lòng cô là người rõ hơn ai hết, về mà quản cho tốt chồng mình đi. Văn phòng công ty cô thuê là bất động sản của bố tôi đấy."
Sau đó tôi còn ghé sát vào tai cô ta và nói nhỏ: "Nếu tôi nói với sếp của cô là chỉ cần ông ấy sa thải cô thì tiền thuê nhà sẽ được giảm hai mươi phần trăm, cô nghĩ ông ấy có làm không?"
Đường Lộ đột ngột ngẩng đầu và nhìn tôi với ánh mắt vừa k/inh h/oàng vừa oán h/ận: "Cô, cô vô liêm sỉ, dựa vào người bố giàu có của mình..."
Tôi lập tức ngắt lời cô ta: "Hồi đó chẳng phải cô cũng dựa vào việc nhà mình có nhà sao? Có bản lĩnh thì cô cũng đầu th/ai vào một gia đình tốt đi." Tôi lạnh lùng liếc cô ta. "Tôi chẳng qua chỉ là lấy gậy ông đ/ập lưng ông mà thôi."
Đường Lộ nghe xong hậm hực bỏ đi, giống như một con gà mái già bại trận.
Hôm nay cô ta đến đây để gỡ gạc thể diện, không ngờ lại bị thua thảm hại như thế.
Ánh mắt của các đồng nghiệp nhìn tôi cũng thay đổi. Đây cũng là một trong những lý do tôi luôn giữ thái độ khiêm tốn. Từ nay về sau, bọn họ sẽ nhìn tôi qua lăng kính tiền bạc. Chiếc áo phông 49 tệ tôi m/ua trên Taobao, bọn họ sẽ nghĩ là phiên bản giới hạn, sang trọng mà kín đáo. Khi tôi chơi game dò mìn trong giờ làm, họ sẽ không còn nhắc nhở tôi phải cẩn thận với sếp nữa mà sẽ chuyển sang nhắc sếp đừng làm phiền tôi. Ngay cả khi đi vệ sinh thì bọn họ cũng sẽ nhường chỗ cuối cùng cho tôi.
Tôi không còn có thể làm một Chu Tư Tư bình thường nữa rồi. Giàu có thật không dễ dàng chút nào!
Vài ngày sau, lúc tan làm, Tào Đường xách một chiếc bánh kem thiên nga đen đứng đợi dưới công ty. Anh ta đã chăm chút lại bản thân nhưng vẫn có thể thấy cả người anh ta đã g/ầy đi rất nhiều. Hốc mắt trũng sâu, quầng thâm dày đặc trông như đã lâu không được ngủ ngon.
Vừa thấy tôi, anh ta nhanh chóng tiến đến. "Tư Tư, mấy ngày trước tôi đã nói chuyện ly hôn với cô ấy rồi."
Thảo nào hôm đó Đường Lộ lại xông đến công ty tôi chẳng khác nào một con chó đi/ên.
Tôi lạnh tanh lên tiếng: "Tào Đường, rốt cuộc là tôi phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Từ khoảnh khắc anh tìm mọi cớ để chia tay thì hai chúng ta đã kết thúc rồi."
Mùa hè sắp đến, nhưng cơn gió buổi tối thổi vào mặt lại đem đến cảm giác lạnh buốt. "Tôi có tiền và trẻ tuổi, tìm người đàn ông nào mà chẳng được? Tại sao lại phải cần một người đàn ông đã qua một đời vợ như anh chứ?"
Vẻ mặt Tào Đường tràn đầy đ/au khổ: "Nhưng chúng ta là mối tình đầu của nhau mà."
"Tôi xin lỗi, lúc đó em nói muốn m/ua một căn ba phòng ngủ lớn, nhưng với điều kiện của tôi thì tôi không thể làm được. Lúc đó tôi nhận ra sự nhỏ bé của mình, tôi..." Trước hiện thực, cái gọi là tình yêu thật không đáng nhắc đến.
"Đúng vậy!" Tôi cười nhạt: "Anh đã dùng tình cảm chân thành của tôi để nuôi chó, rồi còn muốn tôi tha thứ cho anh sao? Nếu bây giờ tôi là một người trắng tay thì anh còn muốn quay lại với tôi không?"
Vẻ mặt anh ta vô cùng thất thần. Tất cả sự nhiệt huyết trước đây đều bị rút cạn hoàn toàn. Có lẽ chính anh ta cũng không biết câu trả lời.
"Đừng quấy rầy tôi nữa, đừng để khi tôi nhớ về anh thì chỉ còn lại sự gh/ê t/ởm và hối h/ận."
Tôi nói xong quay người định đi. Tào Đường khẽ hỏi: "Em có thật lòng với thằng nhóc 'ăn bám' đó không? Em chỉ đang trả th/ù tôi, tìm cảm giác mạnh thôi đúng không?"
Tôi im lặng vài giây rồi đáp: "Dù là vậy thì cũng không có nghĩa là anh có cơ hội."
Lời tôi vừa dứt thì tiếng xe máy gầm rú vang lên. Tôi nhìn theo thì thấy trên vỉa hè bên trái, Tống Hào đang tháo mũ bảo hiểm ra, rồi nhướng mày nhìn tôi.