Điện thoại đột nhiên rung lên.

Kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

Màn hình hiện thông báo chuyển khoản, ngay sau đó là tin nhắn từ số lạ:

[2.000 tệ. Đi m/ua bộ đồ tử tế. 7 giờ tối, xe đợi ở đầu ngõ.]

Vẫn là giọng điệu lạnh lùng đó.

Không nói thừa lấy một chữ.

Tôi nhìn chằm chằm vào con số, lòng rối bời.

Đi hay không đi?

Không đi, với tính cách của Bạch Tân Ngôn, hắn hoàn toàn có thể lật chuyện của Diễn An ra. Đến lúc đó, để tự bảo vệ mình, Diễn Chấn chắc chắn sẽ đẩy tôi ra gánh hết.

Còn nếu đi… cái bụng này…

Tôi cúi xuống nhìn bụng mình.

Năm tuần, vẫn còn phẳng.

Chỉ cần không nôn, không ngất, tránh xa cái người mang mùi hương khiến người ta mất kiểm soát kia…

Có lẽ vẫn ổn.

Tôi nghiến răng nhận tiền.

Không trốn được thì đối mặt.

Huống hồ tôi cũng muốn xem rốt cuộc Bạch Tân Ngôn đang tính toán điều gì.

Vì sao nhất định phải kéo tôi vào.

Tôi chống người đứng dậy, lục tủ tìm bộ vest cũ mặc hôm bị đuổi khỏi nhà.

Hơi nhăn.

Vừa ủi đồ, tôi vừa nhìn vào gương, tự nhủ:

“Diễn Tùy, phải tỉnh táo. Mày là Beta, không có tin tức tố, chỉ là dạ dày có vấn đề thôi.”

“Cứ phủ nhận đến cùng, chẳng lẽ hắn dám mổ bụng mày ra kiểm tra?”

Đúng 7 giờ.

Một chiếc Maybach đen dừng lại ngay đầu con ngõ bẩn thỉu.

Kính xe hạ xuống một chút, lộ ra góc nghiêng lạnh lùng của Bạch Tân Ngôn.

“Lên xe.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm