Quyền Cờ Thiên Hạ

Chương 2

23/06/2024 10:19

02

Nhờ cữu cữu giúp đỡ, ta lén lấy được con dấu và văn thư của phụ thân, thành công trở thành tiểu công tử Tống gia, Tống Kiến Tân.

Vào triều chưa bao lâu đã một đường lên cao, trong vòng một năm liên tiếp thăng ba cấp.

Được phong chức Ngự sử, nắm quyền giám sát.

Đến tối ta cải trang, đi cửa sau tiến vào Hà phủ.

Nhìn căn phủ đệ vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, ta nhớ lại ánh mắt của phụ thân khi lần đầu tiên thấy ta trên triều, cứ như nhìn thấy q/uỷ vậy.

Hôm đó khi về đến nhà, ông ấy cầm quyển hộ tịch ta vừa lấy ra, nhìn thân phận giả mạo trong đó, giơ tay định đá/nh ta.

Ta cười giễu cợt: “Phụ thân cứ việc đá/nh, nhưng ngày mai lên triều gặp bệ hạ, e rằng khó mà giải thích.”

Ông ấy bị ta làm cho nghẹn lời, đành thu tay lại, tức gi/ận m/ắng:

“Ngươi phạm đại tội khi quân phạm thượng! Là muốn để toàn bộ Hạ gia chúng ta bồi táng cùng ngươi sao?!”

Ta cười càng vui vẻ hơn:

“Đúng vậy, đây là tội khi quân tru di cửu tộc đấy. Vậy cảm phiền phụ thân che đậy giúp ta nhé.”

“Nếu không, một khi bại lộ, bệ hạ sẽ không tin là người không biết gì đâu.”

Hiện tại ta đã có chút quyền hạn, mỗi khi gặp ta ông ấy cũng chỉ hừ lạnh, sắc mặt không tốt nhưng cũng không dám hành động kh/inh suất.

Trước kia ông ấy nuông chiều ta, nhưng vẫn an bài ta theo ý ông ấy muốn; bây giờ lạnh nhạt với ta rồi nhưng chẳng làm gì được ta.

Xem đi, cái gọi là “nuông chiều” dành cho ta, chẳng qua chỉ là đùa bỡn khi không ảnh hưởng đến quyền uy của họ mà thôi.

Ta chỉnh lại y phục, từ từ ngồi xuống.

Phụ thân không vui nhìn ta: “Ngươi đã phân phủ riêng từ lâu rồi, còn chạy về đây làm gì? Nếu bị kẻ có ý đồ nhìn thấy, cả nhà chúng ta đều sẽ xong đời!”

Ta cười khúc khích nói: “Trong triều ai ai cũng biết ta là đệ tử của Hà gia, có qua lại đôi chút thì có gì mà không được?”

Hà Đoan cười lạnh: “Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi đang khuấy động gì trong triều, chuyện tranh đoạt ngôi vị ngươi cũng dám xen vào, muốn ch*t cũng đừng kéo cả Hà gia vào!”

“Đáng tiếc, đã muộn rồi.”

Ta lấy ra một tờ giấy từ tay áo, đẩy về phía Hà Đoan: “Hôm nay Tống mỗ đến đây, chính là vì chuyện này.”

Hà Đoan đề phòng mở ra xem, sắc mặt lập tức thay đổi: “Ngươi có ý gì?!”

Ta ngồi ngay ngắn lại, lạnh nhạt nói: “Không có ý gì cả.”

“Vừa nãy ta đã nói rồi, hôm nay ta đến đây với thân phận “Tống Kiến Tân”, chính là vì chuyện chính sự của triều đình.”

Hà Đoan gi/ận dữ trừng mắt nhìn ta hồi lâu, cuối cùng đành phải hạ giọng nói:

“Ta biết con không thích Quả gia, nhưng nhà họ với chúng ta cùng hội cùng thuyền, nếu họ ngã xuống, Hà gia cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

Quyền lực thật là thứ đồ tốt, dưới sức ép của giám sát, người từng đuổi ta ra khỏi nhà giờ cũng phải hạ giọng, nói với ta “Hà gia chúng ta”.

Sau khi mẫu thân qu/a đ/ời, thiếp thất có khả năng được nâng lên hàng chính thất vì làm lo/ạn trong tang lễ đã bị ta c/ắt lưỡi, đưa về quê tự sinh tự diệt. Không lâu sau, phụ thân tái hôn với nữ tử Quả gia, tuy không bằng nhà ngoại tổ ta nhưng cũng có thế lực trong triều.

Chẳng bao lâu sau, Quả gia sinh được đích tử, hoàn toàn nắm giữ quyền lực trong Hà gia.

Nghĩ lại về quyết tâm của ta khi muốn ra ngoài tranh đấu cũng phần nào vì những ngày tháng bị bà ta hànhz hạz trong phủ.

Nay đệ đệ của nữ tử Quả gia đó đã tự ý ăn chặn tiền trong kho bạc, phụ thân của hắn cố ý che giấu, bị người của ta nắm được bằng chứng, mọi chứng cứ đều viết rõ ràng trên tờ giấy này.

“Phụ thân đã nói đến Hà gia, vậy hôm nay hãy xem ta là nữ nhi của Hà gia.”

Chưa để Hà Đoan kịp dịu sắc mặt, ta nhướng mày nói: “Nếu đã như thế, phụ thân nên đồng lòng cùng ta.”

“Hoặc nói cách khác, Hà gia, Tề gia và cả Quả gia cũng nên đồng lòng cùng ta.”

Kế đã thành, đ/ao đã rút.

Hà Đoan bỗng bật dậy: “Ý ngươi là muốn Quả gia phải đứng về phía tam hoàng tử?!”

Sắc mặt ông ấy hoàn toàn thay đổi: “Đây mới là mục đích thực sự của chuyến thăm hôm nay.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
Hiện đại
Ngôn Tình
1
Nợ Dao Chương 22