5 Năm Bị Đánh Cắp

Chương 11

15/11/2025 20:15

"Không được ném sú/ng! Nhắm vào đầu hắn!"

"Ch*t một đổi một, tao không thiệt!"

Tôi gào thét với Thôi Trạch Hành bằng tất cả sức lực.

Đã bị bắt giữ, nếu chỉ một người được sống, đó phải là anh.

Thôi Trạch Hành lại mỉm cười với tôi.

M/áu b/ắn đầy mặt và người anh, có của anh cũng có của kẻ khác.

Nụ cười đắng chát trên môi càng thêm quyết liệt, như lời từ biệt cuối cùng.

Anh nói: "Diệu Minh, không sao đâu."

Anh ném khẩu sú/ng đi, ngay lập tức bị b/ắn trúng.

Tim tôi như d/ao c/ắt, gào khóc thảm thiết: "Tao sẽ gi*t hết lũ s/úc si/nh bọn mày, gi*t sạch!"

Chẳng ai thèm để ý, họ tập trung công kích Thôi Trạch Hành, như tiên nhân sa cơ bị phàm nhân giày xéo, trút bỏ mối h/ận th/ù và gh/en tị chất chứa bấy lâu.

Cuối cùng, trước mắt tôi, Thôi Trạch Hành bị ném xuống biển sâu.

Anh nhìn tôi, khẽ mấp máy môi: "Hãy sống tiếp."

Nhưng tôi đâu còn muốn sống nữa.

Tôi buông lời nguyền rủa thậm tệ, dùng mọi ngôn từ ô uế khiêu khích chúng, mong được ch*t bằng viên đạn.

Nhưng chúng làm ngơ, thậm chí cởi trói cho tôi và cả Thôi Trạch Liên.

Gió biển mặn mòi lẫn với mùi m/áu tanh, tất cả đều tuyên cáo một sự thật...

Người tôi yêu, đã vĩnh viễn rời xa.

Nhân lúc chúng sơ hở, tôi lao đến lan can, lật người nhảy xuống biển.

Nếu đây là cái bẫy không thể thoát...

Thì tôi nhất định không sống cô đ/ộc một mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Có Con Với Thằng Bạn Thân

Chương 13
Cùng thằng bạn thân chí cốt xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa bọn tôi… lại trở thành hai người cha đo/ản mệ/nh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính, thì mới có thể quay về th/ế gi/ới th/ự/c. Bạn thân vỗ vai an ủi tôi: “Không sao đâu, cậu cứ nhắm mắt lại, nằm lên giường là được rồi.” Được cái quỷ ấy! Dựa vào cái gì mà cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng trai thẳng như tôi lại còn phải… sinh con?! Bị ép đến đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn sinh ra nam chính. Thuận lợi trở về thế giới hiện thực, tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì cậu bạn thân đã bắt đầu thở dài thườn thượt. Tôi đành an ủi cậu ta: “Không sao đâu, dù có sinh con rồi, chúng ta vẫn là anh em tốt mà!” Cậu ấy nhìn tôi, muốn nói lại thôi. Không khí đang trở nên quái dị thì hệ thống đột nhiên thông báo — con trai của chúng tôi đã tìm đến rồi. “Chủ nhân, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại đã gần như ph/á h/ủy cả th/ế gi/ới đó rồi! Vì vậy chúng tôi chỉ có thể đưa cậu bé đến tìm hai người!” Tôi nhìn đứa nhóc trước mặt — nước mũi bong bóng, ôm chặt con gấu bông, khóc đến nấc lên — chỉ tầm năm tuổi. …Là nó á? Ph/á hủ/y thế giới????
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
10