Vùng vẫy

Chương 3.

07/04/2026 16:02

**3.**

Điện thoại trong túi bỗng rung lên báo có tin nhắn mới.

[Cậu bạn, cậu ổn chứ? Cơ thể có chỗ nào không ổn không?]

[Tôi là Lâu Thụy, lớp 12A1 trường Thanh Mộc.]

[Tôi thấy đồng phục của cậu cũng là trường Thanh Mộc, sau này nếu có vấn đề gì về sức khỏe, cậu có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.]

Tôi lục lại ký ức, đây là thông tin liên lạc của người đã đạp xe va vào tôi ngày hôm qua.

Hóa ra anh ta là Lâu Thụy!

Thiếu gia nhà họ Lâu, một gia tộc có thực lực ngang ngửa với hai nhà Thẩm – Hàn!

Trong đầu tôi dần nảy sinh một ý nghĩ, đi/ên cuồ/ng và đen tối.

Chín giờ tối, ba người kia ăn xong trở về.

Thẩm Ngộ An đẩy cửa bước vào, thấy tôi đang gục xuống bàn viết bài, anh ta mỉm cười đi tới.

"Thính Thính đang làm bài à?"

Tôi không thèm đoái hoài, tiếp tục giải bài tập Vật lý.

Thẩm Ngộ An tì tay lên chỗ tựa lưng của ghế, cúi thấp người xuống.

Mùi hương bạc hà thanh mát từ người anh ta cứ từng đợt xộc vào mũi tôi, khiến tôi buồn nôn ch*t đi được.

"Chỗ này áp dụng sai công thức rồi. Thính Thính, trong giờ em không chú tâm nghe giảng à?"

Ngay khi anh ta định cầm bút sửa giúp tôi, màn hình điện thoại đặt cạnh bàn bỗng sáng lên.

Là tin nhắn của Lâu Thụy.

[Được, có chuyện gì cứ tìm tôi, tôi luôn sẵn sàng.]

Thẩm Ngộ An liếc mắt qua: "Thính Thính, đây là ai?"

Tôi tắt màn hình, giọng không chút gợn sóng: "Không có gì, muộn rồi, anh đi ngủ đi."

"Vậy được rồi, Thính Thính cũng ngủ sớm đi, đừng thức khuya quá."

Tôi gật đầu lấy lệ, tiếp tục viết bài.

Dù sao thì Thẩm Ngộ An vẫn luôn như vậy.

Từ ngày mẹ con tôi mới bước chân vào Thẩm gia, anh ta đã luôn thế này.

Dịu dàng, chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc, khiến người ta không thể tìm ra một lỗi sai nào.

Giống như một đứa con hoàn hảo, một người anh trai mẫu mực.

Thế nhưng, chỉ mình tôi biết, anh ta mới chính là kẻ thủ á/c lớn nhất trong mọi cơn á/c mộng của mình.

...

Đêm khuya, trong không gian tĩnh mịch không một tiếng động.

Thẩm Ngộ An đẩy cửa phòng tôi, lặng lẽ tiến đến bên giường. Anh ta cầm lấy chiếc điện thoại tôi để trên tủ đầu giường.

Mở khóa, lướt xem một hồi lâu, rồi tắt máy, đặt lại chỗ cũ.

Đầu ngón tay lạnh lẽo mơn trớn vết thương nơi chân mày tôi, nhẹ nhàng lướt qua, tựa như một con rắn đ/ộc lạnh ngắt.

"Thính Thính, em phải ngoan chứ. Anh không thích đứa em trai không nghe lời đâu."

Nói xong, dưới ánh trăng mờ ảo, anh ta nhìn sâu vào người đang ngủ say với những đường nét tinh xảo như họa kia một lần nữa, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.

Tiếng đóng cửa vừa vang lên, tôi cũng mở bừng đôi mắt chẳng hề có chút men say ngủ.

Tôi với lấy điện thoại, cài lại mật khẩu mà mình đã cố tình tắt đi trước khi ngủ.

Làm xong tất cả, tôi đặt điện thoại lại chỗ cũ.

Nhìn ánh trăng hắt qua khung cửa sổ, tôi thức trắng đêm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm