Khương Tụng

Chương 8

06/11/2024 22:10

Cuối cùng thì ta cũng đợi được Sở Khiêm.

Giọng nói kéo dài của thái giám vang lên:

“Hoàng thượng giá đáo...”

Nhưng mãi vẫn không thấy ai vào.

Sở Khiêm vẫn đứng ở cửa.

Ngân Kiều, với đôi mắt sưng húp như hai quả hồ đào, lạnh lùng nói:

“Hoàng thượng, nếu muốn vào thì vào đi, có gì mà không dám nhìn?”

“Nương nương trước khi mất rất yêu người, cho dù có biến thành m/a cũng sẽ không hại người đâu.”

Câu nói này như một cú giáng mạnh vào đầu Sở Khiêm, khiến hắn lại chao đảo, sắc mặt trắng bệch.

Tống Thư liền vội vàng đỡ lấy:

“Hoàng thượng...”

Sở Khiêm hất tay Tống Thư ra vội bước vào, đến bên ta:

“A Tụng.”

Hắn nói nhỏ.

Ngày xưa, chỉ cần hắn gọi như vậy, ta sẽ vui vẻ đáp lại: “Dạ!”

Nhưng lần này, ta không thể đáp lại Sở Khiêm.

“A Tụng.” Sở Khiêm vẫn kiên quyết gọi ta, “Nàng không thể ch*t được, nàng khỏe mạnh như vậy, vui vẻ như vậy...”

Bên cạnh, thái y kiểm tra cho ta, nhẹ nhàng nói với Sở Khiêm:

“Hoàng thượng, quý phi có lẽ đã ch*t vì thương cũ tái phát.”

“Trên lưng nàng có ba vết thương do tên b/ắn, vai trái còn bị một cú đá/nh, đò/n đá/nh đó rất gần trái tim.”

Sở Khiêm ngẩn người.

Hắn biết những vết thương này đến từ đâu.

Vết thương trên lưng là khi ta bảo vệ hắn ta trong cuộc chiến tranh giành hoàng vị.

Vai trái là khi bị sát thủ của gian thần đá/nh trúng.

Lúc đó, Sở Khiêm hỏi ta có đ/au không, ta vừa gặm đùi gà vừa lắc đầu:

“Không đ/au, không đ/au, ngài xem, giờ ta ăn uống ngon lành, sức khỏe rất tốt!”

Thực ra, làm sao mà không đ/au được?

Chỉ là ta không quen nói thôi.

“Thương cũ chồng chất, lại tích tụ thành b/ệnh, tiểu thần dám đoán, Khương Quý phi là ch*t vì trụy tim...”

Sở Khiêm cúi đầu nhìn ta.

Hắn đưa tay ra, dường như muốn chạm vào mặt ta:

“Đều là do trẫm...”

Là trẫm đã hại ch*t nàng ấy.

Nhưng Sở Khiêm không thể nói gì thêm, Ngân Kiều đứng dậy, chắn trước mặt ta:

“Th* th/ể là điềm không lành, vì long thể của hoàng thượng, xin hoàng thượng tốt nhất là đừng nên chạm vào.”

Cô ấy chắn trước x/ác ta, không cho Sở Khiêm chạm vào ta.

Sắc mặt Sở Khiêm lại thêm phần tái nhợt.

Hắn biết Ngân Kiều c/ăm gh/ét hắn.

Ngay cả Ngân Kiều cũng c/ăm gh/ét hắn ta như vậy, thì đừng nói đến…

Sở Khiêm nghẹn ngào nói:

“A Tụng ra đi trước, có phải rất oán h/ận trẫm không?”

Ngân Kiều im lặng:

“Nương nương không nhắc tới.”

Cô ấy lấy ra một bức thư, sắc mặt lạnh lùng:

“Đây là thư nương nương để lại cho hoàng thượng, hoàng thượng tự mình xem đi.”

Sở Khiêm đuổi hết mọi người ra ngoài.

Hắn một mình ngồi trong lãnh cung, bên cạnh x/ác ta, mở bức thư ra.

“Người tựa tuyết ở thiên sơn

Hay trăng sáng giữa mây ngàn

Biết lòng chàng hai ý

Thiếp đành đoạn duyên này.”

Dịch Nghĩa (Nguồn: Charon)

Đó là 4 câu trong bài "Bạch Đầu Ngâm" của Trác Văn Quân, bài thơ rất dài.

Tuy nhiên, trên trang giấy đầu tiên chỉ viết bốn câu này thôi không còn gì nữa.

Sở Khiêm lật sang trang giấy thứ hai.

【Thật có lỗi, phần sau thực sự quên rồi. Có lẽ tốt nhất ta nên tự nói những gì cần nói. Sở Khiêm, ta thích chàng. Cũng biết chàng không thích ta, nhưng không sao, cảm ơn chàng những năm qua đã đối xử với ta rất tốt. Ta biết mình không còn sống nổi nữa, nên để lại bức thư này, nói thêm vài câu với chàng. Ở phía đông hồ có một tảng đ/á đen lớn, ta thường ngủ trên đó, mỗi lần nằm lên đều rất an tâm, nên mong chàng ch/ôn ta cùng với nó, để ta luôn ngủ trên đó. Ta trong cung ngoài chàng ra cũng không có người thân nào, chỉ có Ngân Kiều luôn bên cạnh ta. Bây giờ điều ta lo lắng nhất chính là nàng ấy. Mong chàng cho nàng ấy nhiều bạc, rồi để nàng ấy xuất cung, dù sao chàng cũng biết hoàng cung lạnh lẽo này thật sự không phải là nơi người sống. Thực ra ta cũng rất lo cho ngài. Sau này không còn ta thay ngài đá/nh nhau, thay ngài tiêu diệt kể th/ù nữa, trong những tháng ngày không còn có thể bảo vệ ngài, ngài phải tự bảo vệ bản thân. Hãy là một minh quân, đừng gây th/ù chuốc oán quá nhiều. Sau này sẽ không gặp lại nữa! Khương Tụng.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tặng lại chén rượu nồng

Chương 6
Kiếp trước, đích tỷ lừa ta dâng rượu ấm tình cho tỷ phu. Tỷ phu uống xong, chẳng nói chẳng rằng quăng ta lên sập, cưỡng ép nhiều lần. Việc xong, hắn bóp cằm ta cười lạnh: 'Dựa vào gương mặt này mà tâm cơ quyến rũ tỷ phu, ngươi sao lại hạ tiện đến thế?' Đích tỷ cũng khóc lóc ủy khuất: 'Sự đã rồi, thế tử hãy nể mặt ta, ban cho Âm Âm một danh phận.' Thế là ta thành thiếp thất của tỷ phu. Từ đó về sau, đêm đêm trên sập đều là sự nhục mạ của hắn: 'Ngày trước không màng liêm sỉ bò lên giường tỷ phu, nay sao lại không chịu nổi?' 'Nếu không phải ngươi dùng nhan sắc mê hoặc lòng người, dù có uống rượu, ta sao có thể sai lầm?' Sống lại một đời, đích tỷ lại đưa bầu rượu ấy vào tay ta: 'Âm Âm, thay tỷ chạy một chuyến!' Ta nhận lấy, ra cửa rẽ phải, đối mặt gặp ngay một mụ bà. Ta nhét bầu rượu vào lòng mụ, cười bảo: 'Phiền ma ma, đem dâng cho thế tử gia!'
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0