Bệnh

Chương 7

17/11/2025 18:33

Tiết thu sớm. Tin vui truyền đến, b/ệnh tình lâu ngày cuối cùng cũng thuyên giảm, Yến Đế vui mừng khôn xiết, đồng ý để Yến Từ trở lại Học Tử Giám học tập.

Địa vị Yến Từ ngày càng cao, đã có thể ngang hàng với các hoàng huynh hoàng đệ, đứng cùng một hàng với họ.

Hắn từ nhà bếp cản ta lại, bảo ta giúp chuyển than. Trên đường đến Nội Vụ Phủ, chúng ta lại gặp Yến Thanh.

Yến Thanh như thường lệ giễu cợt: "Loại hạ tiện dựa vào b/án m/áu mà leo cao, làm sao ngồi được lên ngôi đại thống."

"Đại thống." Sau khi Yến Thanh rời đi, Yến Từ chợt đầy nghi hoặc hỏi ta: "Quan Kỳ, vì sao ta không thể ngồi được lên ngôi đại thống?"

Đây là bí mật thứ hai hắn hé lộ với ta. Ta chớp mắt, nhìn thẳng vào tham vọng trong mắt hắn.

Ta biết Yến Từ th/ủ đo/ạn phi phàm, hắn không giấu ta điều gì, ngay cả việc b/ệnh tình Yến Đế đột ngột trầm trọng cũng do hắn bày mưu.

Là một khối băng. Trong băng có trộn bột ngũ linh chi. Phải nửa canh giờ, băng mới tan hết.

Ngự y nói thể chất Yến Đế thuộc hỏa, cần dùng băng để trấn nhiệt đ/ộc. Tiết thu như hổ dữ, Yến Đế ngày nào cũng uống canh sâm đ/á.

Yến Từ bưng chậu canh ấy, đi bộ, vào điện, nghiệm đ/ộc, múc canh - vừa đúng nửa canh giờ.

Tham vọng như con tuấn mã, một khi tháo dây cương trói buộc, liền không sao kiềm chế được nữa.

Mẫu phi từ hầm chứa Cung Hoài Từ phát hiện khối băng bị ra tay, cũng phát hiện tham vọng vượt tầm kiểm soát của Yến Từ.

Canh năm, ta đến Cung Hoài Từ dâng thức ăn, thấy Yến Từ quỳ trong sân, môi tím ngắt.

Hôm ấy vừa đúng tuyết đầu mùa, ta định lau tuyết trên người hắn, bị mẫu phi ở phía sau quát lui.

"Bất trung bất nghĩa!" Mẫu phi cầm roj quất hắn, "Mẫu phi dạy con như thế này sao? Đồ ng/u muội!"

"Trung quân kính phụ là trung là nghĩa, giúp kẻ bạo chúa há cũng là trung nghĩa sao?" Yến Từ cười lạnh, "Mẫu phi mới thật ng/u muội."

"Con xem thập lục hoàng tử Yến Trạm kính trọng phụ hoàng thế nào, trị lũ dẹp dịch, danh tiếng lẫy lừng!"

"Vậy con có được chọn không?" Yến Từ nghiến răng nói, "Con là con của tội nhân, ai nguyện theo phò?"

"Là con thích bổ sọ người? Hay con thích đêm đêm làm kẻ tr/ộm? Con thích gi*t người phanh thây?"

"Ai chẳng muốn làm anh hùng được ngưỡng m/ộ?" Lông mi Yến Từ đọng đầy sương giá, "Con cũng muốn, nhưng con nào có quyền lựa chọn."

Mẫu phi phẩy tay bỏ đi. Yến Từ vẫn quỳ đó. Để dỗ hắn vào phòng, ta mở nắp hộp thức ăn.

"Là cá vược nướng, không ăn nguội mất." Ta khom lưng che tuyết rơi vào hộp, đưa tay ra hiệu, "Vào phòng dùng đi."

Bất ngờ, Yến Từ đang quỳ ôm lấy cổ ta, khóc nức nở thảm thiết.

Giọt lệ ấm áp lăn dọc cổ ta, gió thổi qua liền se lạnh. Ta cảm thấy Yến Từ giống như giọt lệ của hắn. Vừa nóng bỏng, vừa lạnh lẽo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm