Giang Cảnh Xuyên bắt đầu tiếp xúc với công việc trong tập đoàn từ năm hai.
Giờ đang là năm ba, hắn còn tham gia trực tiếp vào các dự án.
Thành tích luôn đứng đầu chuyên ngành, khả năng cao được bảo lưu học vị, tốt nghiệp thạc sĩ là có thể vào quản lý tập đoàn luôn.
Còn tôi, hiện đã hoàn thành các môn học, cuối cùng cũng chuẩn bị tham gia đoàn phim.
Đúng lúc bộ phim này do nhà họ Kiều đầu tư.
Kiều Hành còn gi/ận tôi vì hôm đó bỏ mặc cậu ấy ở quán bar, nhưng cậu ấy lại là người khẩu xà tâm phật, vẫn kéo tôi đến trước mặt nhà sản xuất để lộ diện.
Nhà sản xuất là một nữ Beta tên Linda.
Thấy Kiều Hành và tôi, mắt chị ta sáng rực: "Omega xinh quá! Đây là công tử nhà nào vậy?"
"Xinh á, có xinh bằng em không?" Kiều Hành đùa cợt rồi định nói tiếp: "Cậu ấy là Giang…"
Tôi vội kéo tay cậu ấy: "Chào chị Linda, em là bạn đại học của Kiều Hành."
"Ồ, ra vậy." Linda thấy tôi ăn mặc giản dị, trông không giống người có gia thế hiển hách thì sắc mặt chị ta hơi lạnh đi, nhưng vẫn giữ nụ cười xã giao.
Kiều Hành không nhận ra, nhưng tôi thấy rõ.
Nhưng tôi đã quyết định, từ nay sẽ cố gắng tự lực, không muốn dựa dẫm vào nhà họ Giang nữa.
Hai người trò chuyện một lát, Kiều Hành lại kéo tôi đến trước mặt Linda: "Chị Linda, cục cưng nhà em luôn đứng top ba lớp diễn xuất, đẹp trai lại diễn hay, em giao cậu ấy cho chị nhé!"
Linda cười đồng ý, bảo tôi đi thử vai.
Buổi thử vai thuận lợi, tôi nhận được vai nam phụ thứ tư.
Quay trong một tháng, th/ù lao sau thuế được 10.000 tệ.
Mười nghìn, chưa đủ m/ua một bộ quần áo bình thường của tôi, nhưng có lẽ là số tiền đầu tiên tôi tự ki/ếm được.
Tôi còn đang phân vân có nên nói với Giang Cảnh Xuyên chuyện đóng phim không, nào ngờ dạo này hắn còn bận hơn tôi.
Cuối năm, nhiều dự án gấp rút tiến độ, Giang Cảnh Xuyên vừa phải ôn thi cuối kỳ, tôi vào đoàn hơn tuần vẫn chưa gặp mặt hắn.
Tôi tưởng lần đầu đi làm sẽ kết thúc suôn sẻ.
Nào ngờ ngày quay xong, tôi nhận điện thoại từ Linda.
Giọng chị ta không còn nhiệt tình như khi có Kiều Hành bên cạnh, sẵng giọng ra lệnh: "Tiểu Giang, tối nay có bữa tiệc. Lần trước tổng giám đốc Dương đến thăm trường quay thấy cậu biểu hiện tốt nên ông ấy muốn làm quen riêng."
Tôi nghe ra hàm ý, định từ chối thì bị Linda ngắt lời.
"Chị nói thẳng nhé. Giới giải trí là xã hội tình cảm, cậu dựa vào cậu Kiều cả đời được sao? Chị thấy cậu có điều kiện nên muốn giúp đỡ, không cần cậu nhớ ơn, nhưng ít ra phải biết nể mặt người ta."
"Dù bộ phim này đã quay xong, nhưng muốn thay người đóng chỉ là chuyện nhỏ."
"Lúc đó không những không lấy được tiền, công toi, mà năm bảy năm sau cũng đừng hòng nhận việc. Cậu không muốn chuyện này xảy ra chứ?"
Linda khịt mũi, cúp máy.
Giây sau, số phòng nhà hàng đã gửi đến điện thoại tôi.
Tôi biết đây là bữa tiệc Hồng Môn.
Quả nhiên, tối hôm đó trong phòng VIP chỉ có tôi và tổng giám đốc Dương.
Bụng ông ta phệ ra, pheromone toả ra mùi th/uốc lá khó chịu khiến cả phòng hôi hám.
Ban đầu còn giữ vẻ đạo mạo, nhưng rư/ợu vào lời ra, ánh mắt hèn mọn tính toán không giấu nổi.
Tôi cẩn thận từng li, tưởng có thể thoát thân, nhưng vẫn đá/nh giá thấp sự đ/ộc á/c của ông ta.
Khi cơn nóng bốc lên, miếng dán ức chế mới thay bắt đầu rò rỉ pheromone.
Tôi nhận ra mình bị bỏ th/uốc.
"Tổng giám đốc Dương, ông…"
Gã đàn ông nở nụ cười gh/ê t/ởm: "Tiểu Giang à, em còn trẻ, đừng coi chuyện này quá nặng nề."
"Giới giải trí khó lắm, em dạng chân ra là có được cơ hội mà người khác phấn đấu mấy năm chưa chắc được, chẳng phải rất đáng sao?"
Bị tổng giám đốc Dương ôm ch/ặt, tôi gần như kiệt sức trước cơn nóng dâng trào.
Mùi thức ăn rư/ợu th!t và th/uốc lá trộn lẫn, tôi cắn ch/ặt môi giữ tỉnh táo.
Tay nắm ch/ặt lưỡi d/ao chuẩn bị sẵn, ngay lúc tôi định đ/âm vào tuyến thể ông ta thì cửa phòng "ầm" một tiếng bị đạp mạnh.
Chưa kịp nhìn rõ, tổng giám đốc Dương đang ôm tôi đã bị một lực mạnh gh/ê g/ớm kéo đi.
Ông ta thét lên đ/au đớn.
Người đến là Giang Cảnh Xuyên gần một tháng không xuất hiện, trên người hắn chỉ mặc áo sơ mi trắng, cà vạt buông lỏng.
Mặt Giang Cảnh Xuyên tối sầm, hắn nhặt ly rư/ợu lên.
Quật mạnh vào đầu tổng giám đốc Dương.