Phong Thời nghe vậy, nhạt nhẽo liếc nhìn sang eo mình.

Anh ấy nói: "Hồi nhỏ c/ứu người nên để lại."

Tôi bỗng chốc tóm ch/ặt lấy cánh tay anh ấy:

"Có phải là một bé trai tầm bảy tám tuổi, tóc hơi vàng không?"

Hồi bé tôi rất kén ăn.

Vì thiếu chất nên trong một khoảng thời gian dài tóc tôi bị vàng ươm.

Phong Thời nhìn tôi đang kích động, ánh mắt vẫn phẳng lặng.

Anh ấy đáp: "Không phải."

Tôi lập tức xì hơi như quả bóng xịt.

Gượng gạo cười một tiếng, chính tôi cũng thấy bản thân mình thật nực cười.

"Cũng đúng, sao có thể..."

"Là hai bé trai."

Phong Thời lên tiếng.

Anh ấy đăm chiêu suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp:

"Trong đó có một đứa, tóc hơi vàng thật."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm