Khoảng một tiếng sau, thuyền tiến vào Thanh Hiệp. Trương Đông Mai lại dừng thuyền, hỏi tôi chồng có phải rơi xuống đúng chỗ này không. Nhưng cảnh sắc trong hẻm núi chỗ nào cũng giống nhau, tôi hoàn toàn không nhận ra.
"Tôi không x/ác định được vị trí cụ thể, chỉ biết là rơi ở Thanh Hiệp thôi."
Trương Đông Mai không nói gì, lấy trong túi ra một lá bùa vàng, bà nhai trong miệng rồi nhổ vào lòng bàn tay.
Tôi nhìn sang, lá bùa đã bị bà nhai nát, tỏa ra mùi tỏi nồng nặc.
Trương Đông Mai bước tới trước th* th/ể nữ, ngồi xổm xuống, đưa tay bóp ch/ặt cằm cái x/ác, ngay lập tức x/ác ch*t há miệng ra, bà nhét lá bùa đã nhai nát vào miệng nó.
"Dậy!" Trương Đông Mai quát lên một tiếng.
Chớp mắt, chỉ thấy th* th/ể nữ thẳng tắp đứng dậy, xoay người một cái, vậy mà nhảy ùm xuống nước.
Trong nháy mắt, cái x/ác biến mất trên mặt nước.
Tôi đứng hình nhìn tất cả những gì đang diễn ra trước mắt, không thể tin được đây là sự thật. Phải mất một lúc lâu tôi mới hoàn h/ồn.
"Sư phụ Trương, tại sao phao c/ứu sinh ném xuống Thanh Hiệp lại chìm?"
Phao c/ứu sinh vốn là vật c/ứu mạng của người bơi lội, không ngờ ở Thanh Hiệp lại chìm nghỉm, hoàn toàn không tuân theo quy luật vật lý.
"Nước ở đây tà á/c, dưới đáy là vô số h/ài c/ốt, oan h/ồn không tan, chỉ cần vật gì rơi xuống là tất chìm đáy."
Tôi không kìm được mà "hự" một tiếng.
"Đều là những người không may ch*t đuối sao?"
"Không, là bị ném xuống nước."
Khi Trương Đông Mai nói câu cuối cùng, đôi mắt bà đầy c/ăm h/ận, giọng nói thậm chí còn r/un r/ẩy.
"Tại sao lại bị ném xuống nước?" Tôi khó hiểu.
"Trọng nam kh/inh nữ. Sinh ra con gái là ném xuống nước dìm ch*t. Hàng trăm năm nay, vô số bé gái bị dìm ch*t dưới làn nước này, nước nhiễm đầy oán khí, không có bất cứ thứ gì có thể nổi trên mặt nước. Hơn nữa, oan h/ồn dưới nước cũng không lúc nào không tìm người thế mạng để đầu th/ai."
Tôi im lặng.
Đám cha mẹ trọng nam kh/inh nữ này thực sự đáng h/ận, còn vô liêm sỉ hơn cả người xưa. Người xưa dù trọng nam kh/inh nữ cũng còn biết chuẩn bị của hồi môn cho con gái, không trông chờ con gái phụng dưỡng. Còn kiểu trọng nam kh/inh nữ hiện đại, không những không cho con gái của hồi môn, mà còn tham lam đòi tiền sính lễ của con gái để m/ua nhà m/ua xe cho con trai, thậm chí tài sản của mình một đồng cũng không cho con gái, lại còn bắt con gái phải phụng dưỡng họ, nuôi con trai, con dâu và cháu nội của họ.
Thực sự là đẩy sự x/ấu xa vô liêm sỉ lên đến đỉnh điểm.
Nếu ném được đám cha mẹ trọng nam kh/inh nữ này xuống Thanh Hiệp, thì đúng là đại hỉ, lòng người hả hê.
"Sư phụ Trương, người lái đò nói thuyền được đặc chế nên không chìm, vậy thuyền đó được đóng bằng vật liệu gì?"
Tôi rất tò mò, cái gọi là Nhược Thủy không phải là không có sức nổi, mà là do dòng nước quá xiết, vật rơi xuống nhanh chóng bị cuốn xuống đáy. Nhưng nước ở Thanh Hiệp lại không hề chảy xiết, mặt nước phẳng lặng không gợn sóng. Điều này khiến tôi không tìm được lời giải thích theo logic.
"Dùng cái gì ư? Chính là dùng h/ài c/ốt của các bé gái dưới đáy nước để đóng khung thuyền. Một con thuyền như vậy bao phủ đầy oán khí, oán khí là khí nổi, tự nhiên sẽ khiến thuyền nổi trên mặt nước."
Vượt quá sự hiểu biết của tôi, oán khí còn có sức nổi lớn hơn cả xốp.
Nhưng nghĩ đến việc dùng h/ài c/ốt bé gái để đóng thuyền, đây phải là loại thiên tài quái dị cỡ nào chứ!
"Tôi là người duy nhất bị ném xuống Thanh Hiệp mà còn sống sót."
Giọng nói u uất của Trương Đông Mai vang lên bên tai.
Tôi gi/ật mình, thảo nào lúc nãy Trương Đông Mai nói chuyện lại phẫn nộ đến run người, bà cũng là nạn nhân của tư tưởng trọng nam kh/inh nữ.
Nhưng Trương Đông Mai làm sao mà sống sót được?
Tôi vẫn không dám hỏi, nhưng Trương Đông Mai đã đoán được tâm tư của tôi, khóe miệng bà nhếch lên, kéo thành hai đường rãnh cười sâu hoắm nơi cánh mũi.
"Vì tôi gặp được sư phụ của mình, bà ấy đã c/ứu tôi, dạy tôi nghề vớt x/ác."
"Vậy sư phụ của bà quả thực thần thông quảng đại."
Câu nịnh hót này vốn dĩ có thể làm Trương Đông Mai vui vẻ, nhưng bà như không nghe thấy, đôi mắt dán ch/ặt vào mặt nước.
Tôi nhìn theo hướng bà đang nhìn, mặt nước vốn phẳng lặng bỗng nhiên xuất hiện những gợn sóng.