Hóa sát cầu an

Chương 2

14/08/2025 17:08

Khoảnh khắc đó, tim tôi như nhảy lên tận cổ họng.

Đại Khang… biết tôi chính là người đàn ông kia!

May mắn thay, hắn vẫn chưa phát hiện tôi đang trốn dưới gầm giường.

Tay tôi run bần bật, nhanh chóng cúp máy cuộc gọi của Đại Khang.

Sau đó chuyển sang WeChat, gửi cho hắn một tin nhắn:

[Tăng ca, đang họp, có việc gì sao?]

Ngón tay tôi cứ r/un r/ẩy không ngừng, vậy mà đây lại là câu tôi gõ trôi chảy nhất từ nãy đến giờ.

Không lâu sau, Đại Khang trả lời lại:

[Không có gì, muốn rủ anh Vương đi ăn khuya, mấy giờ anh tan làm? Tụi mình đi nhậu một bữa cho đã.]

Tôi suy nghĩ một lát, rồi đáp:

[Việc nhiều, chưa chắc về được, cậu ăn với vợ cậu đi, hôm khác anh đãi lại.]

Gửi xong tin nhắn, lòng bàn tay tôi đã ướt đẫm mồ hôi

Bởi tôi đang co ro trong góc tối nhất dưới gầm giường, lưng áp sát tường, chật chội vô cùng, gõ chữ cũng khó khăn, vừa soạn hai tin nhắn thôi mà cổ tay tôi đã mỏi nhừ.

Sau khi gửi tin xong, tôi tĩnh tâm suy nghĩ bước tiếp theo.

Không nghi ngờ gì nữa, phải báo cảnh sát.

Gọi điện thì không được… chỉ cần phát ra một chút tiếng động thôi là tôi tiêu đời chắc.

Có thể báo cảnh sát qua mạng được không?

Tôi không rõ, muốn biết thì phải tìm cách làm, điều này với tôi lúc này quá rắc rối.

Vậy chỉ còn một cách duy nhất…

Liên hệ bạn bè qua WeChat, nhờ họ báo cảnh sát giúp.

Nhưng vấn đề là, lên liên hệ với ai đây?

Tôi mới đến thành phố này một tháng trước, người thân hay bạn bè thân thiết đều không ở đây, nước xa không c/ứu được lửa gần.

Hơn nữa, nếu có thể, tôi thực sự không muốn ai biết mình đang dan díu với vợ người khác, nhất là khi trên ngón tay áp út của tôi vẫn còn đang đeo nhẫn cưới.

Lúc này, tôi chợt nhớ đến một nhóm chat bóng rổ.

Đó là mấy người bạn tôi quen khi tới đây, thỉnh thoảng mọi người lại rủ nhau đi chơi bóng, uống rư/ợu, ăn khuya. Qu/an h/ệ rất đơn thuần.

Có thể… nhờ họ giúp.

Khi tôi còn đang suy nghĩ, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ch/ửi rủa thô tục của Đại Khang, chiếc giường lại bắt đầu rung nhẹ.

Tôi không kịp nghĩ nhiều, lặng lẽ lướt màn hình điện thoại, soạn tin nhắn cầu c/ứu.

Nhưng đúng lúc ấy… tôi nghe thấy "rầm" một tiếng, âm thanh nặng nề rơi xuống đất.

Tôi ngoảnh đầu nhìn…

Tiểu Mai bị ném xuống giường!

Tôi hoảng tới mức suýt làm rơi điện thoại.

Tôi cắn răng nín thở, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Khi tôi còn chưa kịp trấn tĩnh, cổ Tiểu Mai đột nhiên xoay chuyển một cách q/uỷ dị, nhìn thẳng về phía tôi!

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, toàn thân tôi lạnh toát.

Cổ cô ấy rõ ràng đã bị bẻ g/ãy, trông dài hơn bình thường, dài hơn rất nhiều.

Mặt cô ấy tím tái vì ngạt thở.

Đôi mắt trợn trừng lồi ra do giãy giụa trước khi ch*t.

Miệng cô ấy há to như muốn kêu c/ứu, lưỡi mềm oặt thè ra ngoài...

Và trong khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác cô ấy như đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Cướp bóc Chương 13.
6 Ngọc Tỷ Chương 12
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm