SIÊU CẤP COUPLE GIỚI GIẢI TRÍ

Chương 3.

21/01/2026 20:00

Lăng Dịch cùng thợ quay phim đến phòng tập nhảy, còn chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy tiếng m/ắng nhiếc trẻ tuổi từ bên trong truyền ra: "Óc cậu là óc heo à? Một giai điệu đơn giản thế này cũng không nhớ nổi?"

Một giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng cất lên lời xin lỗi: "Xin lỗi, để em xem lại một chút!"

Tiếp đó, đám đồng đội của Chu Dương bắt đầu phàn nàn, xen lẫn cả những lời ch/ửi thề thô tục. Lăng Dịch khẽ nói với thợ quay phim: "Hôm nay anh về trước đi, những gì vừa quay được đừng để lọt ra ngoài."

Một lúc sau, đồng đội của Chu Dương được nhân viên vây quanh bước ra ngoài, Chu Dương không có trong đám đông đó. Chờ mọi người đi hết, Lăng Dịch mới nhìn vào trong phòng.

Chu Dương nhỏ bé đang co rúc lại một góc, cậu không khóc. Đôi chân cậu khẽ nhịp theo điệu nhạc, hết lần này đến lần khác thử lại giai điệu. Cứ lặp đi lặp lại như thế, một mình cậu lúng túng, chật vật tự mình gỡ từng nốt nhạc của bài hát.

Có tiếng gõ cửa, tôi vẫn đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình nên chỉ hờ hững đáp một tiếng. Người bước vào trông hơi lạ mắt, không phải nhân viên của công ty. Đến khi anh tháo mũ ra, tôi gi/ật mình đứng phắt dậy: "Sao anh lại tới đây?"

Tôi nhận ra mình đã cả ngày không nghỉ ngơi, sắc mặt lúc này chắc hẳn rất khó coi, tôi quệt mặt rồi nhìn ra sau lưng anh: "Bây giờ cũng cần ghi hình sao?"

Lăng Dịch không nói gì, bước tới cầm lấy bản nhạc bên cạnh tay tôi. Trên đó chằng chịt những ký hiệu do tôi đ/á/nh dấu.

"Trên mạng nói cậu hát nhảy không tốt, không phải do cậu không nỗ lực, mà là vì bọn họ cô lập cậu, đúng không?"

Lăng Dịch nói chuyện không bao giờ vòng vo, một câu nói trúng tim đen khiến tôi bỗng thấy có chút tủi thân. Tôi khịt mũi, cười gượng gạo: "Cũng là do nền tảng của em thực sự không tốt nữa ạ."

Lăng Dịch không để tâm đến lời thoái thác của tôi, anh ngồi xuống sàn nhà, thuận tay kéo tôi ngồi xuống cạnh mình, "Bản nhạc đã xem qua một lượt rồi, bây giờ chúng ta sẽ đi vào chi tiết."

Tôi và Lăng Dịch ở lại đó đến tận nửa đêm. Dưới sự chỉ dẫn của anh, tôi đã có thể hát hoàn chỉnh cả bài mà không bị lạc tông. So với việc một mình mò mẫm trong bóng tối, kết quả này đã tốt hơn không chỉ một chút.

Chúng tôi cùng nhau rời khỏi tòa nhà, cơn gió mát lạnh lúc rạng sáng khiến con người ta tỉnh táo hơn hẳn. Tôi vùi mặt vào cổ áo khoác, chỉ để lộ đôi mắt: "Em chẳng biết cảm ơn anh thế nào cho đủ, hay là mời anh đi ăn cơm nhé?"

Lăng Dịch liếc nhìn đồng hồ đeo tay: "Không được, muộn lắm rồi, cậu về ngủ đi."

Có lẽ nhận ra sự hụt hẫng của tôi, anh thò tay vào túi áo lấy ra một thanh socola: "Ngày mai cố lên nhé, tôi sẽ xem livestream! Bài hát của cậu là do tôi dạy, đừng để tôi thất vọng."

"Đợi cậu về, hãy mời tôi ăn tiệc mừng công."

Tôi nhận lấy thanh socola, nhìn thấu thần thái nhu hòa của anh, bỗng dưng nảy ra ý muốn nhảy cẫng lên mà ôm chầm lấy anh. Nhưng chắc chắn hành động đó sẽ bị anh coi là kẻ th/ần ki/nh, nên tôi đã cố gắng kìm chế lại.

Sau khi chia tay nhau ở ngã tư đường, cảm xúc khó tả ấy vẫn không hề tan biến.

Từ khóa #Chu Dương đi học hát rồi# lao thẳng lên vị trí dẫn đầu hot search. Tôi vô cùng phấn khích, vừa quay lại đoàn phim đã không thể chờ đợi thêm mà đi tìm Lăng Dịch ngay lập tức.

Anh trông có vẻ bình thản hơn tôi nhiều, hai tay khoanh trước ng/ực với vẻ hơi "ra vẻ": "Trình độ dạy học của tôi xưa nay vốn rất ổn."

Tôi ngước nhìn anh, trong mắt đầy vẻ sùng bái: "Anh đã dạy qua cho nhiều người lắm rồi sao? Vậy em có thể đăng ký theo học lớp của anh được không?"

Thần sắc Lăng Dịch có chút không tự nhiên, anh tháo chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống đội lên đầu tôi, rồi bấu lấy má tôi: "Nếu em ngoan một chút thì sẽ không thu tiền của em."

Những ngày tháng nhẹ nhàng trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến buổi ghi hình cuối cùng của chương trình. Đêm chia tay, chắc chắn không thể thiếu màn cảm động sướt mướt. Tổ chương trình để các khách mời nhận xét lẫn nhau, với những người khác, tôi đều có thể tuôn ra những lời khen ngợi khách sáo mang tính nghề nghiệp một cách trôi chảy.

Nhưng khi đến lượt Lăng Dịch, tôi lại bị kẹt lại. Đôi mắt của Lăng Dịch trong màn đêm dường như rất đen nhưng lại cực kỳ sáng, anh cứ thế chăm chú nhìn tôi thật lâu, khiến mặt tôi chẳng biết vì sao mà đỏ bừng lên. Những lời lẽ đường mật hoa mỹ đã lên đến đầu môi, cuối cùng thốt ra chỉ là một câu khô khốc: "Là một người tốt."

Anh không nói gì thêm.

Phần cuối cùng của chương trình là lời chúc từ người thân. Tâm trạng của tôi đột nhiên rơi xuống đáy vực.

Đến lượt của Lăng Dịch, mẹ của anh hiện ra trong ống kính với nụ cười dịu dàng: "Cún con Lăng Dịch à, con phải biết tự chăm sóc bản thân mình nhé..."

Mọi người nghe thấy biệt danh này đều cười rộ lên trêu chọc. Dù sao thì một người có vẻ ngoài ngầu lòi, phong cách "B-king" như Lăng Dịch mà lại bị gọi là "cún con" thì đúng là một chuyện lạ lẫm. Lúc đó tôi ngồi cách anh khá xa, nếu cố ý đứng dậy đi về phía anh thì sẽ bị nghi ngờ là đang cố tình diễn cảnh thân mật để tạo nhiệt.

Đến lượt tôi, tôi hoàn toàn không thể cười nổi nữa. Màn hình đen lại, hiện lên dòng chữ: [Vì ông nội của Chu Dương đang nằm viện nên không thể tiếp nhận phỏng vấn, vì vậy chúng tôi đã tìm đến ba của cậu ấy.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
8 Mưa hoa sương gió Chương 13
9 Mất Nét Chương 10.
10 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.

Mới cập nhật

Xem thêm

Nam Phụ Độc Ác Bị Nam Chính Đè Rồi

Chương 2
Tôi là thiếu gia giả độc ác, kiêu ngạo. Sau khi thiếu gia thật trở về, tôi vẫn chứng nào tật nấy. Ỷ vào hào quang vạn người mê trên người mình, tôi tìm mọi cách bắt nạt hắn. Ban ngày tát hắn. Ban đêm ép hắn làm ấm giường cho tôi. Thậm chí tôi còn âm mưu cướp sạch toàn bộ tài sản thuộc về hắn. Nhưng một lần nọ, khi tôi lại ép Bùi Yến Trầm rửa chân cho mình, nhìn gương mặt anh tuấn đầy vẻ không cam lòng của hắn, tôi vừa định vung roi thưởng cho hắn vài cái thật mạnh thì ngay giây tiếp theo, hệ thống đã biến mất từ rất lâu đột nhiên xuất hiện: "Phát hiện giá trị thù hận của nam chính đối với nam phụ đã vượt ngưỡng cảnh báo. Tự động thu hồi hào quang vạn người mê của nam phụ." Tôi chết lặng tại chỗ. Người luôn bị tôi bắt nạt suốt thời gian qua... vậy mà lại là nam chính Long Ngạo Thiên? Nghĩ đến những thủ đoạn mình từng dùng để hành hạ hắn, da đầu tôi lập tức tê dại. Tôi lặng lẽ thu lại cây roi đang định quất lên cơ ngực hắn, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Nếu người từng bắt nạt anh đột nhiên biết hối cải, quay đầu làm người rồi... anh có thể tha cho hắn không?" Gương mặt tuấn tú của hắn phủ đầy vẻ tàn nhẫn: "Đương nhiên là không." "Tôi sẽ đòi lại từng món nợ từ hắn gấp bội. Từng chút một hành hạ hắn, khiến hắn sống không bằng chết." Tôi chột dạ nuốt nước bọt. Được rồi. Xem ra kế hoạch bỏ trốn phải nhanh chóng đưa vào lịch trình thôi.
4
Mất Nét Chương 10.
Chúc Thanh Sơn Chương 17