“Tùy cậu muốn ra ngoài bịa đặt nói tôi phản bội cậu.”
Tôi mở video Chu Luật gửi tuần trước, đưa trước mặt hắn:
“Ở bên nhau hai tháng, tôi chuyển cho cậu khoảng hai trăm nghìn tệ rồi nhỉ? Quà thì thôi. Cho cậu một tuần trả lại. Trễ một ngày tôi cũng sẽ kiện, bao gồm cả tội xâm phạm đời tư, xúc phạm danh dự. ”
Thấy tôi cứng rắn, khí thế hắn yếu đi, muốn xuống nước:
“Anh ơi, anh không thể như vậy…”
“Cút ra ngoài.”
15
Liêu Tích Văn khóc lóc rời khỏi ký túc.
Tôi liếc qua bàn của Trần Triều bị làm lộn xộn, liền giúp cậu dọn dẹp, vừa hỏi bạn cùng phòng:
“Chuyện của Trần Triều… các cậu biết rồi?”
Hai người gật đầu:
“Vô tình nhìn thấy.”
Tôi đặt lại mấy tấm ảnh vào cuốn sách trong ngăn kéo của cậu:
“Biết thì biết, đừng đi nói lung tung.”
“Là tôi cho phép.”
Bạn cùng phòng cười hòa giải:
“Miệng tụi tôi, cậu còn không yên tâm sao?”
Tốt nhất là vậy.
Tôi dọn xong bàn cho Trần Triều rồi mới rời đi.
Chuyện kiếp trước lao xe đ/âm g/ãy lan can trở thành bóng m/a tâm lý, tôi bắt đầu biết quý mạng, không dám làm “thần xe” nữa.
Cuộc sống mất đi kí/ch th/ích, niềm vui cũng mất đi một nửa.
Đành đi quấy rầy Chu Luật.
Vừa gọi rư/ợu xong, tin nhắn của Trần Triều đã tới:
“Ăn cơm chưa? Tôi có thể đến tìm cậu không?”
Tôi bật dậy, ném lại cho Chu Luật một câu:
“Cậu uống một mình đi.”
Chu Luật: “... lại bị bệ/nh à?”
Tôi xách áo khoác:
“Chu thiếu gia cứ tận hưởng, tối nay tao bao.”
16
Tôi đón Trần Triều ở cổng trường.
Từ xa nhìn lại, suýt chút nữa tôi không nhận ra.
Cậu đã c/ắt tóc, kiểu ba bảy để lộ trán, đẹp vô cùng.
Mặc hoodie đen đứng dưới ánh đèn, dáng người thẳng tắp.
Xe vừa dừng, cậu cười với tôi một cái.
Ch*t ti/ệt, đẹp đến mềm chân.
Tôi nổi hứng diễn:
" Soái ca, cho xin phương thức liên lạc được không?”
Cậu đáp:
“Có thể trực tiếp đi theo cậu không?”
Đợi cậu lên xe, tôi mới phát hiện trên cổ cậu có vài vết cào rõ ràng.
Da còn rá/ch.
Bị tôi nhìn chằm chằm, cậu đưa tay che lại, càng thêm lộ liễu.
“Tự nói, hay để tôi ép?”
Tôi tắt máy, có đủ kiên nhẫn chờ.
Trong đầu thoáng qua vài suy nghĩ không đứng đắn, nhưng tôi gạt hết đi.
Tôi tin Trần Triều sẽ không phản bội tôi.
“Cậu đang gi/ận à?”
“Trần Triều, đừng đ/á/nh trống lảng.”
Cậu suy nghĩ rất lâu, rồi mới nói, vẫn không dám nhìn tôi:
“Cậu… có thể đừng quay lại với người khác không?”
“Ai?”
Tôi chạm vào cổ cậu, từ lời cậu suy ra:
“Liêu Tích Văn làm?”
Trần Triều cúi đầu:
“Lúc tôi đi c/ắt tóc… gặp hắn.”
“Tôi không có ý chen vào, nếu cậu chưa chia tay hắn, tôi sẽ không làm phiền…”
“Cậu có vấn đề à?”
Tôi tức đến đ/au ng/ực:
“Hắn đ/á/nh cậu, cậu không biết đ/á/nh lại à?”
“Cứ để hắn đ/á/nh vậy sao? Người có lỗi với tôi là Liêu Tích Văn, không phải cậu!”
17
Tôi đạp ga, đổi hướng, đưa Trần Triều đến bệ/nh viện.
Ai biết tay hắn có bệ/nh gì không.
Đến khi xử lý xong vết thương, cơn gi/ận của tôi vẫn chưa ng/uôi:
“Lần sau còn để người khác b/ắt n/ạt thì đừng đến gặp tôi nữa!”
Tôi đi rất nhanh, Trần Triều vội vàng đuổi theo.
“Th/ù Đồng… Th/ù Đồng…”
“Không có lần sau nữa, cậu đừng gi/ận.”
“Muốn dỗ tôi mà chỉ biết nói mỗi câu này?”
Cậu nhìn quanh, rồi chạy thẳng vào một cửa hàng trái cây:
“Đợi tôi một chút.”
Trần Triều xách một túi trái cây quay lại:
“Gần đây chỉ có quán b/án hoành thánh thôi… hôm qua tôi có để đồ ăn trong tủ lạnh, về tôi nấu cho cậu được không?”
Đầu bếp Trần chỉ biết mỗi chiêu này.
Mà tôi lại không từ chối nổi.