"Thí sinh bị ẩn điểm?!"
Giáo viên chủ nhiệm bật dậy, làm đổ chiếc ghế phía sau.
Cả lớp học lập tức n/ổ tung, phóng viên ùa lên vây kín tôi và chiếc máy tính.
Sắc mặt Hạ Miên Miên trắng bệch, môi r/un r/ẩy:
"Không thể nào... Tuyệt đối không thể!"
Tôi chậm rãi ngước mắt, qua gọng kính đen bình thản nhìn cô ta:
"Giờ thì, ai mới là kẻ nói dối?"
[Trời ơi, cú lội ngược dòng chấn động!]
[Miên Miên chẳng phải nói đã đổi điểm sao? Vậy nữ phụ phải là 0 điểm chứ, sao lại thành thí sinh bị ẩn điểm được?!]
[Nếu nữ phụ thật sự được hơn 710 điểm... Chẳng lẽ là thủ khoa kỳ thi đại học sao?]
Đúng lúc này, điện thoại của tôi đổ chuông.
Vừa mới bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói đầy nhiệt huyết:
"Chào em, cô là giáo viên Lý thuộc tổ tuyển sinh Đại học Thanh Hoa. Trước tiên chúc mừng em đã đạt thành tích xuất sắc! Chúng tôi đang trên đường đến thành phố của em, hy vọng có thể trao đổi trực tiếp. Hiện tại em đang ở trường hay ở nhà? Chúng tôi khoảng một tiếng nữa sẽ tới..."
Tôi hỏi: "Cô Lý, các cô nhận tin nhanh thế này, chắc hẳn đã xem được điểm cụ thể của em rồi chứ? Có thể cho em biết điểm số và thứ hạng của em không?"
Đầu dây bên kia cũng không vòng vo:
"Chúc mừng em Trân Hương, tổng điểm thi đại học của em là 718, đứng đầu toàn thành phố! Đại học Thanh Hoa chúng tôi vô cùng mong đợi em gia nhập..."
Phần bình luận sôi sục:
[Đệt, hóa ra là thủ khoa thật. Nữ phụ không phải là kẻ mãi đứng thứ hai sao? Sao bỗng dưng lợi hại thế?]
[Giờ tính sao đây? Đợi nữ phụ được nhận lại về hào môn, địa vị của Miên Miên chẳng phải bị đe dọa sao?]
[Lần này chơi lớn rồi, Miên Miên mời nhiều phóng viên thế, cuối cùng lại làm bàn đạp cho nữ phụ…]
Hạ Miên Miên lao vụt đến trước mặt tôi, siết ch/ặt lấy cổ tay tôi:
"Rốt cuộc mày đã giở trò gì?! Hệ thống rõ ràng nói chỉ được trao đổi một lần, có phải mày lén đổi đối tượng trao đổi không?!"
Tôi khó chịu gạt tay cô ta ra:
"Hạ Miên Miên, cậu có thôi đi không? Chuyện cậu thi 0 điểm, nhất định phải bắt tôi gánh tội thay sao? Tại sao lại không thể là điểm tôi tự thi được?"
Lời còn chưa dứt.
Vương Phượng Lan đột ngột chen ra từ đám đông, giơ tay định t/át vào mặt tôi:
"Con đĩ nhỏ dám ăn nói với Miên Miên thế à! Loại như mày cũng xứng đáng làm thủ khoa? Chắc chắn là đã ăn cắp điểm của Miên Miên!"
Tôi nhanh nhẹn lùi lại một bước, cười khẩy:
"Cậu ta đã nộp giấy trắng rồi, tôi còn lấy gì mà ăn cắp?"
"Ai biết mày dùng th/ủ đo/ạn đê tiện nào!" Nước bọt Vương Phượng Lan b/ắn vào mặt tôi, "Bình thường bị Miên Miên đ/è đầu cưỡi cổ, sao bỗng dưng thành thủ khoa? Chắc chắn có mờ ám!"
Nhìn gương mặt dữ tợn của bà ta, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng buồn cười.
Đây chính là "mẹ" của tôi, mười tám năm qua không đá/nh thì m/ắng, lại nâng niu Hạ Miên Miên như báu vật.
"Được, vậy tôi sẽ nói cho bà biết chỗ mờ ám nằm ở đâu."
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Vương Phượng Lan:
"Lý do tôi luôn đứng thứ hai, không phải vì tôi không thể đứng nhất, mà là bởi vì, hễ tôi có chút dấu hiệu vượt qua Hạ Miên Miên, sẽ lập tức hứng chịu lời mắ/ng ch/ửi và đò/n roj của bà.
"Bà mong tôi tự h/ủy ho/ại bản thân, mong tôi hèn mọn như bùn đất.
"Mà tất cả những điều này đều bởi vì, Hạ Miên Miên mới là con gái ruột của bà. Còn tôi…"
Tôi quay sang nhìn cha mẹ Hạ, lúc này đã mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
"Còn tôi, mới chính là người đáng lẽ phải mang họ Hạ!"
Hạ Miên Miên lập tức hoảng hốt hét lên: "Sử Trân Hương, mày đang nói nhảm gì thế!"
Thế nhưng, Vương Phượng Lan lại bình tĩnh một cách ngoài dự liệu.
Thậm chí còn mang theo vài phần đắc ý quái dị.
Vốn dĩ hôm nay, bà ta đã định nhân ngày công bố điểm thi đại học, hái lấy thành quả mà mình dày công vun đắp.
Nhiều năm qua, bà ta âm thầm cống hiến cho Hạ Miên Miên, nâng đỡ cô ta bước vào giới thượng lưu.
Giờ đây, Hạ Miên Miên đã trưởng thành, có chút thành tựu.
Cũng phải để cô ta báo hiếu cho mẹ ruột chứ.
"Là vậy thì sao?"
Vương Phượng Lan thong thả chỉnh lại cổ tay áo đã xù lông, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên ánh sáng toan tính.
"Mười tám năm trước, b/ệnh viện đã bế nhầm hai đứa trẻ. Tôi thiên vị con gái ruột của mình, có gì sai?"
Sắc mặt cha mẹ Hạ lập tức tái nhợt.
Tay mẹ Hạ vô thức siết ch/ặt chuỗi ngọc trai trước ngựk, các khớp ngón tay trắng bệch.
"Chị Vương, chuyện này không thể đùa bỡn được."
Giọng bà r/un r/ẩy, nhưng theo bản năng đã kéo Hạ Miên Miên ra sau lưng che chở.
Vương Phượng Lan ưỡn thẳng tấm lưng c/òng, nói một cách hùng h/ồn:
"Tôi có bịa đặt đâu! Không tin thì đi giám định ADN đi! Dù sao Miên Miên cũng là con gái tôi, sau này nó vào Harvard ki/ếm tiền lớn, đương nhiên phải báo hiếu tôi là mẹ ruột!"
Hạ Miên Miên nghe vậy, lập tức co rúm người như chú hươu con h/oảng s/ợ, nép vào lòng mẹ Hạ:
"Không thể nào! Tôi tuyệt đối không làm con của bà!"
Cô ta r/un r/ẩy toàn thân, nước mắt làm nhòe lớp trang điểm tinh xảo, "Bà đối xử với Sử Trân Hương đ/ộc á/c thế, đặt cho cô ta cái tên kinh t/ởm đó, còn không đá/nh thì m/ắng... Làm con của bà, đúng là xui tận tám đời!"
Vương Phượng Lan lập tức hoảng lo/ạn, trên gương mặt đầy nếp nhăn nở nụ cười nịnh nọt:
"Miên Miên à, những năm qua mẹ đối xử với con thế nào con còn không rõ sao? Mẹ giặt giũ nấu cơm cho con, ngày ngày đổi món hầm canh cho con... Đây đều là tình m/áu mủ ruột th!t mà! Sao giống như với cái loại nghiệt chủng kia…"
Bà ta liếc tôi đầy gh/ê t/ởm, "Mẹ nhìn thấy nó là buồn nôn, bẩm sinh đã là loại hèn hạ!"
"Đủ rồi!" Cha Hạ quát lớn ngắt lời, lông mày nhíu ch/ặt.
Lời này quả thực chói tai - m/ắng tôi hèn hạ, chẳng phải là m/ắng dòng m/áu nhà họ Hạ sao?
Nhưng chưa kịp lên tiếng bênh vực tôi, Hạ Miên Miên đột nhiên khóc x/é lòng:
"Cha mẹ đừng bỏ rơi con... Con sợ lắm..."
"Ngoan, đừng khóc đừng khóc."
Mẹ Hạ đ/au lòng lắm, vội vàng ôm Hạ Miên Miên vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng, "Miên Miên yên tâm, bất kể thân thế con thế nào, con mãi mãi là con gái của cha mẹ. Cha mẹ tuyệt đối sẽ không bỏ rơi con."
Cha Hạ cũng vội bước tới, dịu dàng lau nước mắt cho Hạ Miên Miên: "Đúng vậy, chúng ta nuôi con mười tám năm, tình cảm này không ai thay thế được."
Trong chốc lát, tất cả mọi người đều vây quanh Hạ Miên Miên hỏi han ân cần.
Vương Phượng Lan nịnh nọt đưa khăn giấy, cha mẹ Hạ nhẹ nhàng an ủi.
Còn tôi, dòng m/áu chính thống của nhà họ Hạ, cứ thế bị lãng quên ở góc phòng, như một kẻ ngoài cuộc chẳng đáng quan tâm.
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu xiên vào, kéo dài bóng tôi, nhưng lại chẳng chạm tới người tôi.
Phần bình luận cuộn cuồn cuộn:
[Hu hu hu Miên Miên đừng khóc! Giả thiên kim thì sao, chúng ta mãi mãi yêu cô!]
[Nữ phụ tội nghiệp quá, cha mẹ ruột đến cả nhìn cũng không thèm nhìn…]
[Nhưng rõ ràng nữ phụ mới là thủ khoa mà! Cô ấy chẳng đáng nhận một lời khen, một cái ôm sao?]
Người xung quanh đều không nhịn được, lần lượt ném ánh mắt thương cảm về phía tôi.
Giáo viên chủ nhiệm hắng giọng hòa giải:
"Dù sao đi nữa, cũng là chuyện vui mà. Hai đứa trẻ, một đứa là thủ khoa, một đứa đi Harvard, đều rất ưu tú..."
"Không giống nhau." Tôi khẽ mở miệng, "Cô ta dựa vào tiền của nhà họ Hạ, tôi dựa vào nỗ lực của bản thân. Không có nhà họ Hạ, cô ta tự thân có vào được Harvard không?"
Hạ Miên Miên nghe vậy, nước mắt lại trào ra.
Cô ta nức nở kéo tay áo mẹ Hạ.
"Cha mẹ, đi Harvard tốn nhiều tiền thế, bây giờ con... con không xứng..." Cô ta nghẹn ngào gần như không nói nên lời, "Con sẽ đi làm thêm, ki/ếm tiền trả ơn nuôi dưỡng của cha mẹ những năm qua..."
"Nói nhảm!" Cha Hạ lập tức ngắt lời, giọng kiên quyết, "Con là đứa con gái chúng ta dày công bồi dưỡng, Harvard chúng ta nhất định sẽ đưa con đi!"
Ông quay sang nhìn mẹ Hạ, hai người trao đổi một ánh mắt tâm đầu ý hợp.
Hạ Miên Miên lúc này mới cười qua nước mắt.
Khóe mắt cô ta còn vương giọt lệ, nhưng ánh mắt khiêu khích lại nhìn về phía tôi.
Ánh mắt ấy viết rõ ràng:
Nhìn đi, cho dù cô là thiên kim thật thì sao? Mọi người vẫn thiên vị tôi.
Tôi lặng lẽ nhìn màn kịch này, đột nhiên bật cười.
"Hệ thống." Tôi khẽ gọi trong đầu.
[Tôi đây.]
"Tôi muốn kích hoạt trao đổi."
[Đối tượng trao đổi đã x/ác nhận: Hạ Miên Miên. Xin ký chủ chọn nội dung trao đổi.]
Tôi nhìn đôi tay cha mẹ Hạ đang ôm ch/ặt Hạ Miên Miên, lại nhìn nụ cười nịnh nọt của Vương Phượng Lan, khóe môi khẽ nhếch lên:
"Tôi muốn trao đổi... tình thân của Hạ Miên Miên."