Thợ săn ngày ngày tắm nước lạnh

Chương 6

19/08/2025 18:33

Đã lâu lắm rồi chưa từng có được giấc ngủ an ổn như thế này.

Tỉnh dậy, ta duỗi mình một cái, mới nhận ra bên cạnh đã trống không từ sớm.

Bùi Sách phải dậy sớm săn b/ắn, nhìn bóng dương ngoài cửa sổ, ước chừng cũng sắp về tới nơi.

Đứng dậy chỉnh tề áo quần rồi, ta bèn suy nghĩ chuẩn bị bữa điểm tâm cho Bùi Sách.

Kiếp trước, trong lòng ta chất chứa oán h/ận, chưa từng vì Bùi Sách làm nổi một việc nhỏ, đều là Bùi Sách thầm lặng sắp đặt mọi thứ.

Nay đã trùng lai tất cả, ta mong có thể chăm sóc chu toàn cho Bùi Sách.

Nghĩ vậy, ta hồi tưởng động tác Bùi Sách từng làm, thử nhóm lửa nơi bếp lò.

Châm lửa, thêm củi, quạt gió…

Làm theo từng bước, nhưng lửa chẳng bùng lên như tưởng tượng, ngược lại cứ tuôn khói nghi ngút.

“Hứ...hứ...hứ...”

Ta ho sặc sụa mấy tiếng, bị khói hun không mở nổi mắt, nước mắt giàn giụa.

Trong mắt lệ mờ mịt, thấy một bóng người cao lớn bước gấp tới.

“Nàng đang làm gì thế?”

Ta không nhìn rõ mặt Bùi Sách, nhưng có thể tưởng tượng, lúc này hắn ắt hẳn đang nhíu mày.

Ta hơi áy náy, ấp úng nói:

“Thiếp muốn nhóm lửa nấu cho lang quân bát mì…”

Bùi Sách không nói lời nào, trước dội nước dập củi, lại kéo ta vào trong nhà.

Ta vẫn không nhìn rõ, bèn nắm ch/ặt tay Bùi Sách.

Ngón tay thon dài của hắn bỗng siết ch/ặt.

“Lại đây, dùng nước trong rửa mắt đi.”

Ta mò mẫm hồ đồ, vẫn không tìm thấy chậu nước ở đâu.

“Bùi Sách, thiếp không thấy gì cả.”

Bùi Sách im lặng giây lát, chốc sau nói:

“Cúi đầu xuống.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14