Tướng Thần cõng tôi đi tiếp trong màn mưa đêm.

Mưa càng lúc càng lớn, tôi nhìn xe bus chạy trong mưa, nói: “Chúng ta ngồi xe bus đi, anh cũng có thể nghỉ ngơi một lát.”

Suy cho cùng đi trên đường mà không hề che chắn khả năng trở thành mục tiêu cũng quá lớn.

Lỡ như lại bị một con q/uỷ nào đó đá/nh lén từ phía sau thì thật sự rất bị động.

Tướng Thần đồng ý với đề nghị của tôi, khi xe bus dừng ở bên đường, chúng tôi đã lên xe.

Cửa xe bus đóng lại, tôi định bỏ tiền xu vào hộp đựng tiền, bỗng nhìn thấy tiền âm phủ chất đầy trong hộp qua lớp kính thủy tinh.

Tôi sợ hãi hít khí lạnh, ngước mắt nhìn, trên xe gần như đã đầy người.

Nói chính x/ác hơn thì là đầy người ch*t.

Chẳng lẽ đây là xe bus h/ồn m/a trong truyền thuyết Myanmar?

Tôi quá thuộc lòng!

Truyền thuyết kể, người nhìn thấy chiếc xe bus này, đều là những người có hơi t/ử vo/ng rất mạnh, cũng chính là người sắp ch*t.

Chỉ cần lên chiếc xe bus này thì sẽ bị những hành khách đã ch*t nguyền rủa.

Người ch*t trên xe mở to đôi mắt trống rỗng nhìn tôi, mặt không biểu cảm nhưng ánh mắt lạnh lẽo.

Tôi gượng gạo chào hỏi: “Chào buổi tối... mọi người, hì hì.”

Bọn họ không đáp lời, mà lần lượt đứng dậy, đi về phía chúng tôi.

...

“Tinh Loan, đừng sợ.”

Lúc này Tướng Thần ở phía sau đi về phía bọn họ, một lần nữa che chở trước mặt tôi.

Đám q/uỷ vốn đầy sát khí nhìn thấy Tướng Thần đều sửng sốt, sau đó chần chừ lùi lại chỗ ngồi.

Tôi suýt thì quên Tướng Thần là vua cương thi, vẫn có khả năng khiến những con q/uỷ bình thường này sợ hãi.

Những con q/uỷ kia nháo nhào lùi vào góc, nhường chỗ ngồi cho Tướng Thần.

Tướng Thần để tôi ngồi cạnh hắn, tôi dựa vào vai anh cả của tôi, ngắm mưa bên ngoài cửa sổ, có hơi buồn ngủ.

Cũng không biết Mai Nương và Hình Thiên như nào rồi.

Chiếc xe đang chạy đến địa điểm chúng tôi hẹn, hi vọng sẽ sớm thấy họ bình an vô sự.

Không biết đã ngủ bao lâu, chiếc xe phanh gấp khiến tôi sực tỉnh.

Cửa xe mở ra, một người trẻ tuổi g/ầy yếu đội mũ lưỡi trai lên xe.

Nghĩ đến chiếc xe này sẽ mang tới vận xui cho người khác, tôi đã chặn người trẻ tuổi lại ở cửa: “Xuống xe đi, cậu không nên lên xe này đâu.”

Người trẻ tuổi ngước mắt nhìn tôi, hơi mỉm cười: “Tại sao? Đây là giao thông công cộng mà.”

“Nghe tôi đi, nếu không cậu sẽ ch*t.”

“Ồ? Vậy sao? thẩm Tinh Loan, ai ch*t còn chưa chắc đâu.”

Người trẻ tuổi đội mũ lưỡi trai cười, da th!t trên mặt bắt đầu th/ối r/ữa.

Tôi ngây người nhìn cậu, mùi hương ch*t chóc quen thuộc xộc vào khoang mũi, tôi bất giác lùi lại mấy bước.

“... Hậu Khanh.”

“Thông minh, tôi mặc da của con rối mà cô cũng nhận ra được.”

Tôi biết tôi vẫn sẽ gặp hắn ta, nhưng tôi không ngờ lại bị hắn ta tìm được nhanh như này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0