Ta mở ra xem, bên trong toàn là bạc vụn. Ta đang định đếm thì tên thị vệ đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

"Buông ra!" Ta định hất hắn ra, nhưng hắn lại giữ khư khư.

"Cô nương, đây là mệnh lệnh của Hoàng hậu nương nương, xin cô nương phối hợp cho."

Ta thầm c.h.ử.i thề trong lòng, đành phải làm bộ dáng đang giằng co kịch liệt. Đúng lúc ấy, giọng của Thái t.ử từ phía sau giả sơn vọng tới: "A Diên?"

Tim ta trệch đi một nhịp. Hắn tới rồi sao?

Thái t.ử sải bước tiến lại, thấy ta và tên thị vệ đang lôi lôi kéo kéo, mặt hắn lập tức đen như nhọ nồi. Ta cứ ngỡ hắn sẽ nổi trận lôi đình với ta. Nào ngờ không phải.

Hắn tung một cước đ/á văng tên thị vệ, lôi ta ra sau lưng bảo vệ: "Cái loại nô tài ch.ó má này mà cũng dám làm bẩn tay của A Diên sao!"

Tên thị vệ quỳ rạp dưới đất, toàn thân r/un r/ẩy: "Điện hạ tha mạng!"

Thái t.ử chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, xoay người kéo ta đi thẳng. Tay ta vẫn còn nắm c.h.ặ.t cái bọc kia, trong lòng chỉ muốn mau ch.óng đem bạc đi cất kỹ.

Về tới Đông Cung, sắc mặt Thái t.ử càng lúc càng khó coi. Hắn nhìn chằm chằm vào tay ta một hồi lâu, đột nhiên lên tiếng: "A Diên, có phải nàng thấy Cô không bằng đám thị vệ kia không?"

Ta ngẩn người. Cái gì cơ?

Thái t.ử đột nhiên bắt đầu cởi đai lưng. Ta hoảng hốt: "Ngài làm cái gì thế?"

"Cô phải cho nàng thấy, thân hình của Cô mới là tuyệt nhất." Giọng hắn nghiêm túc đến đ/áng s/ợ.

Ngoại bào cởi rồi. Trung y cũng cởi luôn. Ta đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Cái tên này đi/ên thật rồi sao?

Thái t.ử để trần nửa thân trên đứng trước mặt ta, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng: "A Diên, đừng nhìn lũ phàm phu tục t.ử kia, Cô mạnh hơn chúng nhiều."

Ta há hốc mồm, nửa ngày không thốt nên lời.

Đúng lúc đó, Hoàng hậu nương nương xông vào. Nhìn thấy cảnh nhi t.ử mình ở trần, mặt bà trắng bệch: "Con đang làm cái gì thế này?!"

Thái t.ử quay người lại, vẻ mặt đầy hiển nhiên: "Mẫu hậu, nhi thần đang chứng minh mị lực của mình cho A Diên thấy."

Ngón tay Hoàng hậu bóp c.h.ặ.t vào tay vịn ghế đến mức hộ giáp g/ãy đôi. Thái t.ử còn chẳng biết sống c.h.ế.t mà ghé sát vào mặt ta: "A Diên, nàng sờ thử cơ bụng của Cô đi, có giống màn thầu không?"

Hắn nắm lấy tay ta, định ấn vào bụng hắn. Ta hoàn toàn hóa đ/á. Đây là loại chiến trường Tu La gì thế này?

Hoàng hậu nương nương bật dậy, mặt xanh mét: "Đủ rồi! Cút! Tất cả cút hết cho bổn cung!"

5.

Hoàng hậu đi rồi, Thái t.ử vẫn còn vẻ mặt chưa thỏa mãn, nắm lấy tay ta cảm thán: "A Diên, Mẫu hậu nhất định là bị chân tình của Cô làm cho cảm động rồi, nàng xem bà kích động đến mức nói không thành lời kìa."

Ta cố nén ý định trợn trắng mắt, trong lòng thầm tính toán xem nên dùng cách nào để rời đi là tốt nhất. Chẳng mấy chốc, phiền phức lại tự tìm đến cửa.

Hôm ấy, ngoài cửa Đông Cung bỗng xuất hiện một đám nữ nhân. Dẫn đầu là một người mặc ngân giáp, tay cầm roj ngựa. Ta nhận ra nàng ta: Tô Minh Nguyệt, nữ nhi của Đại tướng quân. Tháng trước Thái t.ử còn vừa phê duyệt danh sách nhập cung của nàng ta ở Ngự Thư Phòng.

Bây giờ nàng ta đã tới, chiếc roj trong tay vung lên kêu v.út v.út: "Chính là cái ả hồ ly tinh này sao!" Nàng ta chỉ vào mũi ta, giọng sắc lẹm: "Một ả tiện tì ở Hoán Y Cục mà cũng xứng ở Đông Cung sao?"

Phía sau nàng ta là bảy, tám nữ t.ử khác, ai nấy đều phục sức lộng lẫy. Toàn là thiên kim của các đại thần trong triều, vốn dĩ đang xếp hàng chờ nhập cung, giờ lại bị một cung nữ như ta chắn đường.

Ta đứng trước cửa điện nhìn bọn họ, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Cơ hội tới rồi!

Ta lập tức quỳ sụp xuống: "Thiên kim của Tướng quân nói đúng lắm, nô tì chỉ là một kẻ hèn mọn." Giọng ta mang theo tiếng khóc nức nở: "Nô tì không hề yêu Thái t.ử, nô tì bị ép buộc đấy ạ!"

Tô Minh Nguyệt ngẩn người. Đám nữ t.ử phía sau cũng ngây ra. Có lẽ họ không ngờ ta lại nhận sai nhanh đến thế.

Tô Minh Nguyệt cười lạnh, từ trong lòng lấy ra một xấp ngân phiếu, "chát" một tiếng ném thẳng vào mặt ta: "Cầm lấy, rồi cút!"

Ngân phiếu rơi vãi đầy đất. Ta lồm cồm bò dậy, nhặt từng tờ một. Vừa nhặt vừa đếm thầm: Một ngàn lượng. Ta nhíu mày: "Tỷ tỷ, đ.á.n.h đuổi ăn mày đấy à?" Ta ngẩng đầu nhìn Tô Minh Nguyệt: "Thái t.ử đáng giá hơn chỗ này nhiều."

Mặt Tô Minh Nguyệt lập tức xanh mét: "Ngươi còn dám mặc cả?"

Nàng ta vung roj định quất tới. Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vọng tới. Thái t.ử bãi triều trở về. Hắn nhìn thấy cảnh này từ xa, bước chân bỗng khựng lại. Tim ta hẫng một nhịp. Thôi xong rồi!

Thái t.ử sải bước tới, mắt đỏ hoe: "A Diên, nàng vừa nói cái gì?" Giọng hắn r/un r/ẩy.

Ta chẳng biết phải giải thích sao cho phải. Thái t.ử đột nhiên quay sang nhìn Tô Minh Nguyệt: "Cô hiểu rồi. A Diên đang dùng khích tướng kế để đuổi các ngươi đi. Nàng ấy đang bảo vệ sự yên bình cho hậu cung của Cô!"

Ta hoàn toàn c.h.ế.t lặng. Cái quái gì thế? Ta chỉ là muốn đòi thêm chút tiền thôi mà!

Tô Minh Nguyệt cũng mờ mịt: "Điện hạ, rõ ràng ả ta nói không yêu Ngài..."

"Đó là vì nàng ấy sợ Cô khó xử." Thái t.ử c/ắt ngang lời nàng ta, giọng lạnh băng: "Người đâu, đưa tất cả những nữ t.ử này về nhà, vĩnh viễn không được tuyển vào cung!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm