Cửa phòng bệ/nh mở ra, bác sĩ và y tá bước vào.
Gương mặt vị bác sĩ này trông quen quen nhưng tôi không thể nhớ nổi đã gặp ở đâu.
“Lấy m/áu nhé.” Y tá nói.
Tôi xắn tay áo, đưa cánh tay ra.
“Đây là bác sĩ Âu Dương mới chuyển đến, từ giờ anh ấy sẽ phụ trách quá trình điều trị của anh.” Y tá giới thiệu.
Tôi và bác sĩ chạm mắt nhau, anh ta khẽ gật đầu rồi tiếp tục lật giở xấp hồ sơ bệ/nh án trên tay.
Mới chuyển đến sao? Nhưng tại sao lại quen mắt thế nhỉ?
Tôi vắt óc điểm lại những khuôn mặt từng tiếp xúc. Ngay khoảnh khắc mũi kim đ/âm phập vào da thịt, tôi đột nhiên sực nhớ ra!
Hôm ở trong nhà thi đấu, lúc tôi và sư muội lơ lửng trên không trung, liếc mắt nhìn xuống đã thấy có kẻ nấp sau đống thùng gỗ.
Gương mặt trong ký ức dần dần sắc nét.
Đúng rồi, chính là hắn ta!
“Tôi không lấy m/áu nữa!” Tôi gạt phăng mũi kim ra, nhảy tót xuống giường.
Y tá gi/ật mình kinh ngạc, đưa mắt nhìn bác sĩ. Bác sĩ Âu Dương lật bệ/nh án lại một trang, hỏi: “Trước kia anh ta có phản ứng thái quá với việc lấy m/áu thế này không?”
Y tá lắc đầu.
Bác sĩ Âu Dương gập bệ/nh án lại, nói với tôi: “Hôm nọ anh vừa chứng kiến một vụ cố ý gây thương tích, nạn nhân chảy rất nhiều m/áu nên bây giờ anh có phản ứng kích động cũng là điều dễ hiểu. Thôi được rồi, tạm thời không lấy m/áu nữa nhưng anh phải chịu khó uống th/uốc đấy nhé.”
Nói rồi, hắn khẽ thì thầm với y tá: “Cho th/uốc an thần.”
“Tôi không uống! Giờ này mọi khi tôi làm gì phải uống th/uốc!” Tôi gân cổ lên cãi lý.
Y tá ôn tồn: “Bác sĩ Âu Dương đã thay đổi đơn th/uốc rồi, loại th/uốc này phù hợp với tình trạng gần đây của anh hơn.”
“Thay đổi đơn th/uốc phải có sự đồng ý của người nhà! Tôi muốn liên lạc với người nhà!” Người nhà tôi đăng ký lúc nhập viện là “anh họ” Vương Quần.
“Ừm, tư duy vẫn còn logic lắm.” Bác sĩ vừa lầm bầm vừa ghi chép gì đó vào bệ/nh án.
“Bác sĩ Âu Dương, vậy bệ/nh nhân này...” Y tá tỏ vẻ khó xử.
“Cứ bắt uống đã rồi tính.” Hắn ra lệnh.
Tôi thẹn quá hóa rồ, nhào tới vồ lấy vị bác sĩ.
“Mày có ý đồ x/ấu!” Tôi xô hắn ngã ngửa ra sàn, đưa hai tay bóp ch/ặt cổ hắn: “Nói! Tại sao hôm đó mày lại trốn trong nhà thi đấu! Rốt cuộc mày là người của phe nào? Là Tỳ Kheo Ni hay là Bảo...” Tôi kịp nuốt chữ “Nghĩa” vào trong bụng.
Tôi đã thề đ/ộc, tuyệt đối không bao giờ được nhắc đến cái tên Tập đoàn Bảo Nghĩa với người ngoài.
Nhưng mà cái chuyện tôi thề thốt ấy, liệu có phải là sự thật không?
Nhìn khuôn mặt vị bác sĩ đang bị tôi bóp cổ đến tím ngắt, tôi sững người lại vài giây, đôi tay từ từ buông thõng.
Tôi đang làm cái quái gì thế này? Khi chưa phân định rạ/ch ròi đâu là hiện thực, tôi không thể manh động như vậy được.
Mấy hộ lý nam xông vào phòng, đ/è nghiến tôi xuống sàn. Y tá vội vàng tiêm một liều th/uốc vào động mạch của tôi.
“Anh bình tĩnh lại đi, trật tự nào, trật tự...” Y tá cố nén sự căng thẳng.
Tôi chợt nhận ra, bản thân mình lúc này, trông chẳng khác gì một thằng t/âm th/ần thứ thiệt.