Nắng Và Hoa Hồng

Chương 9

12/04/2025 20:45

Thì ra là vậy.

Tôi đờ đẫn nhìn màn hình.

Chẳng trách.

Chẳng trách một cảnh sát được đào tạo bài bản như Giang Yến lại ch*t dưới tay một công tử nhà giàu như Lục Trạch.

Không chỉ vì Lục Trạch cầm d/ao, mà anh ta còn có cả chục tay chân hỗ trợ.

Và cũng bởi thế, khi Giang Yến ch*t, toàn thân anh không còn mẩu xươ/ng nguyên vẹn.

Không đơn thuần là b/ạo l/ực mất kiểm soát mà là trò tr/a t/ấn đẫm m/áu để thỏa mãn thú tính.

Sau khi bị đ/âm vô số nhát, Giang Yến vẫn chưa tắt thở.

Anh nằm vật dưới đất, bàn tay đẫm m/áu nắm ch/ặt chiếc hộp nhỏ.

Tay sai của Lục Trạch nhặt lên, dâng cho chủ nhân.

Lục Trạch mở nắp, lớp nhung mềm lót lấy chiếc nhẫn kim cương.

Kiểu chế tác đặc biệt - hình đóa hồng, là loài hoa tôi yêu thích nhất. Giang Yến đã trồng cả vườn hồng cho tôi.

Lục Trạch đưa chiếc nhẫn vào ống kính, cười nhạo:

"Tưởng bảo vật gì, hóa ra thứ rẻ tiền chưa nổi một carat."

Bàn tay Giang Yến khó khăn hướng về phía Lục Trạch.

Anh đã kiệt sức, mất m/áu đến mức này thì tỉnh táo được cũng đã là kỳ tích.

Nhưng anh vẫn cố r/un r/ẩy giơ tay với lấy đóa hồng bé nhỏ kia.

"Muốn à? Lại đây mà lấy."

Lục Trạch cười khẩy, ném chiếc nhẫn ra xa tít.

Hình ảnh cuối cùng trên video là Giang Yến lê tấm thân tả tơi, nhích từng chút bò về phía chiếc nhẫn kim cương.

Vệt m/áu đỏ thẫm kéo dài sau lưng anh.

Thì ra là thế.

Giang Yến.

Hóa ra đây chính là con đường cuối cùng anh đi về phía em.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
2 Biến thái Chương 11
3 Bình an vô sự Chương 7
5 Chó cắn mẹ Chương 8
6 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
7 Đứa trẻ già Chương 15
8 Nữ Vượn Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm