Ba Năm Ở Lãnh Cung

Chương 15

06/01/2025 17:22

Triệu Dần Chi bắt đầu vô cùng quan tâm ta, mặc dù hắn ta đã kiềm chế sự kích động đó, nhưng chung quy vẫn khiến Tiêu Cảnh Càn dấy lòng nghi ngờ, hắn sa sầm mặt, dựa vào thành hồ tắm, hơi nước mờ mịt, ta không thấy rõ thần sắc trong mắt hắn.

Trong điện to lớn chỉ có ta và hắn, không khí yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của đối phương.

Cũng không biết hắn đang gi/ận gì, bắt ta đứng đã lâu, như thể đang trừng ph/ạt ta.

"Qua đây.” Hắn lạnh lùng nói với ta.

Ta nhấc bước, chân nhức mỏi khụy xuống, hắn thấy ta đ/au đớn thì bật cười.

Ta dịch bước, khi sắp tới trước mặt hắn, do chân nhũn ra mà ngã vào trong hồ, hắn cũng gi/ật mình, vội vàng vớt ta lên.

Nước hồ khiến ta ho sặc sụa không ngừng, hắn vén gọn tóc rối trước mắt ta, bất ngờ là trong ánh mắt lại xuất hiện thêm mấy phần thương xót.

Ta cúi đầu, cắn môi, nín thở, khiến bản thân ngạt đỏ mặt.

Hắn nâng cằm ta, bắt ta nhìn hắn, chỉ thấy cơn gi/ận trong mắt hắn hoàn toàn tiêu tan, thậm chí còn nhuốm màu tình dục.

Không ngờ là hắn không chịu được trêu chọc thế này, ta còn chưa làm gì mà hắn đã động tình.

Mắt ta phủ hơi nước, nước mắt lưng tròng, thế nhưng không chịu rơi xuống.

Giọng nói của hắn cũng trở nên trầm khàn, nói: "Dáng vẻ uất ức này của nàng thật khiến người ta đ/au lòng.”

"Bệ hạ muốn ph/ạt thần thiếp cứ nói thẳng là được, hà cớ gì lại b/ắt n/ạt người khác như vậy.”

Hắn nói: "Vậy nàng nói xem trẫm tại sao lại muốn ph/ạt nàng?”

Ta giằng khỏi tay hắn, lùi ra sau, oán trách nói: "Bệ hạ không phải vẫn luôn như vậy với thần thiếp sao, thần thiếp nào biết được.”

Hắn sát lại gần, nói: "Nàng và Dần Chi có mối qu/an h/ệ gì?”

Ta cố làm ra vẻ tức gi/ận nói: "Lẽ nào bệ hạ cho rằng thần thiếp và Triệu công công có gì đó?”

Tâm tư của hắn đã bị nhìn thấu, bèn né tránh ánh mắt thăm dò của ta, nói: "Trẫm từng nói với nàng, Dần Chi trầm mặc kiệm lời, tính tình lạnh nhạt, nhưng những ngày qua hắn ta rất quan tâm nàng, nàng nói xem đây là tại sao?”

Ta nặn ra hai giọt nước mắt, vừa oán trách vừa uất ức nhìn hắn, nói: "Triệu công công nói thần thiếp rất giống muội muội quá cố của ngài ấy nên mới quan tâm hơn, không thể ngờ bệ lại nghĩ bọn ta bẩn thỉu như vậy, thần thiếp chịu chút oan ức thì tính là gì, dù sao cũng đã quen rồi, nhưng Triệu công công là người ngay thẳng, bệ hạ lại…”

Lời này ta nói chín phần thật một phần giả, với cả Triệu Dần Chi cũng từng nhắc tới muội muội của mình với hắn, hắn tất nhiên sẽ tin tưởng.

Đã phá tan sự nghi ngờ của hắn, ta cũng không cần dây dưa với hắn nữa, ta lau nước mắt, nói: "Nếu như bệ hạ không còn việc gì khác, thần thiếp không làm phiền ngài ngâm mình nữa.”

Ta còn chưa bơi đến bên hồ đã bị hắn kéo trở lại.

"Người làm gì vậy?”

Ta sợ hãi hô vang, còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn kéo chìm vào trong nước, ta biết bơi nhưng nếu hắn đã thích chơi như này thì ta sẽ thuận theo hắn.

Sau một hồi giãy giụa, hắn vẫn không chịu thả ra, thấy ta sắp ngất xỉu, hắn mới cong môi cười, vòng tay ôm ta vào lòng, hôn lên môi ta, truyền hơi cho ta.

Người này… thật là nhàm chán, rõ ràng chỉ cần hắn muốn, ta tất nhiên sẽ không thể từ chối, nhưng cứ nhất định muốn chơi trò kiểu này với ta, vậy thì đừng có trách ta…

Tình cảm là thứ rẻ mạt nhất, đặc biệt là tình cảm của bậc đế vương, không tin được nhất, cũng không có được, duy chỉ có quyền lực nắm trong tay mới là thứ chân thực nhất.

Phế hậu cả đời khát khao tình yêu của đế vương nhưng lại đi đến kết cục lìa đời, Hàn Hinh Nhi một lòng đặt lên người hoàng đế, nhưng chỉ là một con cờ bị lợi dụng, còn cả Hàn quý phi kiêu ngạo kia, muốn cũng chỉ là hậu vị khuất phục một người.

Còn phụ thân đáng thương của ta, cũng vì tin vào tình nghĩa với người gọi là huynh trưởng ấy mà rơi vào kết cục bị ép t/ự v*n, ngũ mã phanh thây.

Tình cảm của bậc đế vương, tà/n nh/ẫn nhất cũng rẻ mạt nhất.

Hắn ôm ta rời khỏi hồ nước, vẫn hôn môi ta, thậm chí có phần được đằng chân lân lên đằng đầu, khi hắn say mê, ta đã cắn rá/ch môi dưới hắn, đẩy hắn ra, hắn đ/au đớn hít khí lạnh, lập tức buông ta ra.

"Nàng lại dám…”

D/ục v/ọng trong mắt hắn vẫn chưa tan, vừa trách ta không chịu nghe lời nên muốn nổi gi/ận nhưng lại không thể.

"Bệ hạ từ từ tắm, thần thiếp cáo lui.”

Người khác móc tim ra tặng cho hắn, hắn không thèm, lại cứ muốn thứ không thuộc về mình, thật là buồn cười cùng cực.

Lưới tình này ta vốn không có ý dệt, thế nhưng con th/iêu thân đó lại một lòng một dạ muốn xông vào trong, vậy thì đừng có trách ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm