"Tô Mẫn, hay là cháu cố chịu đựng một chút?"
"Dù sao riêng tiền đặt cọc đã hơn một triệu rồi. Có số tiền này, toàn bộ khoản n/ợ còn lại của nhà mình đều có thể trả hết."
"Hơn nữa cháu nghĩ kỹ đi. Nếu là một Alpha khỏe mạnh lại có tiền, ai đời lại tùy tiện tìm một Omega chứ! Chắc chắn cậu ta phải có b/ệnh kín gì đó..."
"Nhưng cháu yên tâm, đợi đến lúc thích hợp, cậu nhất định sẽ giúp cháu trốn ra."
Nói nghe thì nhẹ nhàng lắm.
Đổi thành cậu bị người ta đ/è thử xem?
Nghĩ đến số tiền kia, cơn tức trong lòng tôi mới miễn cưỡng dịu xuống.
"Biết rồi."
Cửa phòng sách khép hờ.
Tôi vừa bước tới đã nghe thấy tiếng quản gia và Giản Ly trò chuyện bên trong.
"Tiên sinh, vừa rồi khi dẫn Tô tiên sinh vào đây, tôi quan sát thấy dáng đi của cậu ấy có vẻ rất bất thường. Vì sức khỏe và gen của hậu thế sau này, liệu có cần sắp xếp kiểm tra sức khỏe thêm một lần nữa không?"
Tim tôi lập tức thót lên.
Một Omega có b/ệnh sẽ bị trả về.
Điều kiện đầu tiên trong yêu cầu tuyển chọn chính là: [Sức khỏe tốt, không mắc b/ệnh tiềm ẩn.]
Tôi lập tức đẩy cửa xông vào.
"Không phải! Tôi không b/ệnh!"
Vừa nói, tôi vừa nhanh chóng bước tới, vòng qua bàn làm việc, đi thẳng đến bên cạnh Giản Ly, rồi kéo hai sợi dây mảnh ở sát cạp quần lên.
"Thấy chưa? Chỉ tại thứ này mặc không thoải mái nên dáng đi mới kỳ quặc thôi."
"Tôi hoàn toàn khỏe mạnh!"
3
Ban đầu tôi cứ tưởng mấy sợi dây cậu tôi đưa cho tôi mặc là để lúc nguy cấp có thể dùng chúng siết cổ kim chủ, ít nhất còn có tác dụng bảo toàn tính mạng.
Không ngờ cuối cùng nó lại phát huy một tác dụng khác.
Gương mặt vốn bình tĩnh thản nhiên của Giản Ly dần đỏ lên, ngay cả mu bàn tay cũng phủ một tầng đỏ ửng.
Anh đưa tay lên, dùng đầu ngón tay day nhẹ giữa mày, sau đó rút một tờ giấy từ trong xấp tài liệu ra.
Là hợp đồng.
Bên trên ghi rất rõ trách nhiệm của tôi cũng như khoản th/ù lao mà tôi được nhận.
"Không có vấn đề gì thì ký đi."
Hợp đồng viết rất chi tiết.
Tôi cẩn thận đọc một lượt, x/ác nhận không có vấn đề gì rồi mới ký tên.
Vừa đặt bút xuống, Giản Ly đã tiến lại ôm lấy tôi.
Giống như đang kiểm tra thứ gì đó, bàn tay anh lần mò trên người tôi, đầu cũng cúi xuống, tựa như đang ngửi thử.
Đáng tiếc tôi là Beta, anh chẳng thể ngửi thấy bất kỳ mùi hương nào.
Để không bị Giản Ly phát hiện ra sơ hở, tôi nhỏ giọng nói:
"Trước khi đến đây, tôi đã tiêm th/uốc ức chế rồi."
Giản Ly không nói gì, chỉ buồn bực "ừm" một tiếng, sau đó vòng tay ôm trọn lấy eo tôi.
Tôi bị anh nhấc bổng lên, hai chân lơ lửng giữa không trung, quẫy thế nào cũng không chạm được xuống đất.
Tôi cố hết sức kiềm chế ham muốn đ/ấm một cú vào mặt Giản Ly, cố gắng giữ vẻ ngoan ngoãn nhất có thể.
Nhưng cho dù tôi muốn chống cự thì e rằng cũng chẳng có tác dụng gì.
Sức lực của Giản Ly quá lớn.
Một tay anh siết ch/ặt lấy eo tôi, tay còn lại vòng qua dưới nách, giữ lấy xươ/ng quai xanh.
Ngoại trừ đôi chân đang không ngừng vùng vẫy, toàn thân tôi giống như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Anh vùi mặt bên vai cổ tôi, không ngừng cọ nhẹ, khiến nơi đó ướt át một mảng.
Có hơi giống hai con chó tôi nuôi trong nhà.
Sau khi tự coi Giản Ly như một con chó, quả nhiên tôi không còn cảm thấy khó chịu như trước nữa.
Nhưng rất nhanh sau đó, tôi phát hiện Giản Ly còn đ/áng s/ợ hơn mấy con chó trong nhà nhiều.
Dù sao thì chúng cũng chẳng bao giờ cắn người yêu của ông nội tôi.