Bạch Nguyệt của giới Kinh Khuyên

Chương 4+5

19/12/2024 16:42

4.

Tôi tưởng những ngày sau cũng sẽ kết thúc bình lặng như ngày tiệc hôm đó.

Nhưng sự việc không như ý muốn. Vào đêm Giáng sinh, bạch nguyệt quang của Hoắc Cẩn Ngôn trở về nước, còn liên tục gọi điện cho cậu ta.

Lúc này Hoắc Cẩn Ngôn đang nấu ăn cho tôi trong bếp, cậu ta nói sau này sẽ không để tôi bước chân vào bếp một bước nào nữa, con gái sinh ra là để được cưng chiều.

Tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn màn hình điện thoại của cậu ta hiện lên thông báo cuộc gọi đến lặp đi lặp lại, trên đó hiển thị tên viết tắt tiếng Anh của Giang Duyệt "JY".

Tôi gọi về phía nhà bếp một tiếng: "Cẩn Ngôn, ai điện kìa."

Hoắc Cẩn Ngôn đang mặc tạp dề bước nhanh ra, khi nhìn thấy màn hình điện thoại, có một khoảnh khắc cậu ta ngẩn người nhưng nhanh chóng cúp máy, vẻ mặt có chút lúng túng.

"Sao vậy?"

Đối mặt với câu hỏi của tôi, Hoắc Cẩn Ngôn cảm thấy hơi lo lắng, tay không ngừng vò tạp dề.

"Không có gì đâu chị, là nhân viên gọi tới chào hàng thôi."

Đây là lần đầu tiên cậu ta nói dối trước mặt tôi, hơi vụng về nhưng cũng chính vì thế mà tôi càng thích hơn.

Những người đàn ông lớn tuổi sẽ không bao giờ lộ ra biểu cảm như vậy, họ chỉ vừa âu yếm tôi vừa nghĩ đến người phụ nữ tiếp theo là ai.

Lần này, tôi không vạch trần Hoắc Cẩn Ngôn.

Dù sao ngoại hình của cậu ta thật giống một chú cún, tính cách cũng rất tốt, sẽ ngọt ngào gọi tôi là chị, quan tâm đến cảm xúc của tôi, thỉnh thoảng còn làm nũng.

Tất nhiên quan trọng nhất là cậu ta còn có tiền, có thể nuôi tôi.

Bạn trai như chú cún con thế này đ/ốt đèn đi tìm cũng khó, tôi không muốn vì chuyện nhỏ này mà ảnh hưởng đến qu/an h/ệ giữa chúng tôi.

Nhưng Giang Duyệt đã từng chinh phục được Hoắc Cẩn Ngôn, chắc chắn không phải là cô gái bình thường.

5.

Khi tôi đang cùng Hoắc Cẩn Ngôn trò chuyện với bạn bè của cậu ta trong quán bar, một cô gái xinh đẹp lảo đảo chạy vào phòng riêng.

Không đợi mọi người hỏi, cô ta lập tức nhào đến bên cạnh Hoắc Cẩn Ngôn.

"Cẩn Ngôn, sao anh không nghe điện thoại của em, em lo lắng cho anh lắm đấy."

Vừa mở miệng tôi đã biết cô gái này không đơn giản, không khóc lóc về sự lạnh nhạt của đàn ông với mình mà là nói rõ vị trí của Hoắc Cẩn Ngôn trong lòng cô ta.

Cô ta đến vì Hoắc Cẩn Ngôn nhưng cả phòng đều nhìn về phía tôi, kể cả Hoắc Cẩn Ngôn cũng nắm tay tôi rồi bắt đầu giải thích: "Chị, em và cô ấy không có gì cả."

Người có thể khiến không khí căng thẳng như vậy chắc chắn không phải hạng tầm thường, không còn nghi ngờ gì nữa đây chính là Giang Duyệt - bạch nguyệt quang của Hoắc Cẩn Ngôn đã tìm đến nơi rồi.

Nhìn Giang Duyệt khóc như hoa lê lất phất trong mưa, tôi mỉm cười dịu dàng nói: "Ừm, tôi biết, có gì đâu to t/át, Cẩn Ngôn xuất sắc như vậy, có người theo đuổi không phải là chuyện rất bình thường sao?"

Câu nói vừa dứt, mấy thanh niên ngốc nghếch xung quanh đều nhìn Hoắc Cẩn Ngôn bằng ánh mắt ngưỡng m/ộ.

"Đệt, Hoắc Cẩn Ngôn, mày đúng là có phúc, tìm đâu ra chị gái vừa đẹp vừa xinh vừa hiền lành thế này."

"Đúng đấy, đệt, lần trước bạn gái cũ của tao tìm tới, người yêu tao suýt đ/á/nh ch*t tao."

...

Tôi đã lấy lại được thế chủ động, dùng cách nhẹ nhàng nhất t/át cho Giang Duyệt một cái.

Phòng riêng xôn xao bàn tán, ánh mắt đàn ông nhìn tôi là thiện cảm, ánh mắt phụ nữ lại là e ngại, dù sao người không khóc không làm ồn, dùng giọng điệu dịu dàng nhất để t/át cái t/át đ/au nhất như tôi, mới là người bọn họ sợ nhất.

Từng người một đều giữ ch/ặt người đàn ông của mình, để tránh bị tôi công phá.

Giang Duyệt náo lo/ạn một trận không thành công, cô ta không ngờ tôi lại khó đối phó như vậy.

Bây giờ đi lấy lòng Hoắc Cẩn Ngôn chắc chắn vô dụng rồi, bèn quay sang nhìn tôi, từng tiếng nói đẫm lệ.

"Chị, Cẩn Ngôn gọi chị là chị, em nhỏ hơn Cẩn Ngôn, cũng mạo muội gọi một tiếng chị."

"Chị, chị có thể trả Cẩn Ngôn lại cho em không, em không thể mất anh ấy."

Hoắc Cẩn Ngôn ở bên cạnh không ngờ cô ta lại dày mặt như vậy, cậu ta đột nhiên bám lấy tôi, lúc đó vừa gấp vừa gi/ận, t/át một cái vào mặt Giang Duyệt.

"Cô tránh xa chị ấy ra, đừng có lượn lờ trước mặt chị ấy." Hoắc Cẩn Ngôn gầm lên.

Mọi người xung quanh cũng chế giễu Giang Duyệt, nói cô ta hèn hạ, trước đây đi du học bỏ rơi Hoắc Cẩn Ngôn một mình, bây giờ về nước lại muốn giành người về, đời nào có chuyện tốt như vậy.

Còn nói cái t/át của Hoắc Cẩn Ngôn đ/á/nh rất đúng.

Người ngoài nhìn vào, cái t/át này là Hoắc Cẩn Ngôn giúp tôi tránh sự quấy rối của Giang Duyệt, nhưng trong mắt tôi, là vì tâm trí cậu ta đã lo/ạn, nếu thật sự không còn để tâm đến Giang Duyệt, hoàn toàn có thể kéo cô ta ra ngoài, không để cô ta xuất hiện trong tầm mắt chúng tôi.

Nhưng Hoắc Cẩn Ngôn không làm vậy, cậu ta đ/á/nh Giang Duyệt, chứng tỏ trong lòng vẫn còn Giang Duyệt, cậu ta đang c/ăm h/ận người bạch nguyệt quang đã bỏ rơi mình này.

Lắc lắc ly rư/ợu trong tay, tôi lặng lẽ nhìn Hoắc Cẩn Ngôn đang "bênh vực" tôi trước mặt, trong lòng đã bắt đầu có chút ngăn cách.

Tôi có thể chấp nhận sự khôn khéo của đàn ông, chấp nhận một số lời nói dối có thiện ý nhưng cậu ta hẹn hò với tôi mà vẫn nghĩ đến người phụ nữ khác, như vậy có phải quá không tôn trọng tôi không?

Hoắc Cẩn Ngôn còn vương vấn tình cũ với Giang Duyệt thì lợi thế duy nhất trước mặt tôi cũng không còn.

Nuôi cún con mà nó không ngoan, vậy thì phải đổi con khác thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
2 Hòa bình chia tay Chương 15
4 5 năm bỏ đi Chương 15
5 Cún Con Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi người chồng giàu nghìn tỷ từ chối trả 20.000 viện phí, tôi ly hôn

Chương 7
Phó Diễn An - tỷ phú giàu có - sẵn sàng chi cả ngàn tỷ mở triển lãm nghệ thuật tốt nghiệp cho nữ sinh đại học mà anh ta bảo trợ suốt hai năm, nhưng lại không chịu bỏ ra hai chục ngàn để chi trả viện phí điều trị cho con trai mình. Sau khi đứa con gục chết trước mặt tôi vì mất nước do tiêu chảy nặng, trái tim tôi nguội lạnh, đưa cho hắn tờ đơn ly hôn. Nhìn thấy giấy chứng tử đính kèm trong hồ sơ, Phó Diễn An bất giác bật cười: 'Xin lỗi, anh không ngờ tiêu chảy mà cũng chết người được.' 'Anh biết em đau lòng, nhưng không sao, ba ngày nữa Ly Ly sẽ sinh.' 'Cô ấy rất biết điều, cũng rất biết ơn sau suốt thời gian được bảo trợ. Anh đã thống nhất với cô ấy rằng sau khi đứa bé chào đời sẽ đưa về cho em nuôi. Em cứ yên tâm làm bà chủ nhà họ Phó, chỉ có điều kiện là em phải cho phép Ly Ly thường xuyên đến thăm con.' 'Không cần đâu.' Tôi cười nhạt, 'Tôi chỉ muốn ly hôn.'
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
6
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 5: Gửi tới tình yêu rồi cũng sẽ chết đi của chúng ta
Vượt Rào Chương 26