“An Viễn, tôi không gh/ét việc hôn cậu.”

Phó Trì khẽ buông tôi ra, nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh tựa trời sao lấp lánh của tôi,

“Cậu thích tôi không?”

Tôi bị Phó Trì hôn đến thần trí mơ hồ, ngơ ngác gật đầu.

Phó Trì vui mừng ôm chầm lấy tôi

“Vậy chúng ta ở bên nhau nhé?”

Tôi lại gật đầu

Ngày đó, chúng tôi cứ đơn giản như vậy mà x/á/c định qu/an h/ệ.

Phó Trì nắm ch/ặt tay tôi không buông rồi dẫn tôi ra ngoài.

“Đi, chụp ảnh tốt nghiệp nào”

Tôi như bị mê hoặc, đắm chìm trong sự ngọt ngào của mối tình đầu, không để ý tới vẻ ngạc nhiên của những người khác, cùng Phó Trì chụp lại từng khoảnh khắc ngọt ngào trong khuôn viên trường.

Sau một ngày mệt mỏi, chúng tôi tách ra đi dự lễ tri ân thầy cô của mỗi người.

Sau khi uống hết nửa chai rư/ợu, tôi đi vào nhà vệ sinh, tình cờ bắt gặp Phó Trì và một cô gái trong một góc tối.

Cô gái thân mật đẩy đẩy vai Phó Trì

“Không ngờ tới nha, tên nhóc nhà cậu thế mà lại yêu đương rồi.”

Mặt Phó Trì đỏ lựng,

“Đừng nghịch”

“Cô gái thế nào mà lại bắt được cậu vậy?”

Phó Trì lộ ra một nụ cười ngốc nghếch

“Không phải con gái…”

Tôi cũng theo đó nở một nụ cười ngốc không ngờ tới nha, không ngờ Phó Trì lại come out một cách nhẹ nhàng như vậy.

Hay là tôi cũng…

Cô gái kinh ngạc thốt lên

“A Trì, em không thích con gái ư?”

Phó Trì lập tức xua tay

“Không phải, em vốn thích con gái, nhưng An Viễn không giống vậy”

“Em cũng không x/á/c định được cái cảm giác đó, nhưng chỉ cần cậu ấy đứng đó, những người xung quanh dù là nam hay nữ, em đều không quan tâm nữa…’

“Chị, An Viễn là nam hay nữ không quan trọng, cậu ấy là người em thích, điều này rất quan trọng”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
5 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm