Tế sống mẹ con

Chương 8

16/10/2024 10:08

Sư tỷ đến rất nhanh.

Âm khí buổi tối rất nặng, nó sẽ ngăn cản khí hung của tà vật.

Chỉ khi nào gà gáy ba tiếng, âm dương luân chuyển thì mới dễ dàng tìm được khí hung đó để đoán ra đó được là thứ gì.

Trời vừa tờ mờ sáng, ba người chúng tôi đã bị sư tỷ kéo đến cầu Thảo Mạo.

Lúc này nước âm đã biến mất.

Sư tỷ vốc nước lên, sau khi bấm đ/ốt tay thì hỏi lấy khế ước của tôi.

Khoảnh khắc khế ước và nước tiếp xúc thì ảo ảnh một con sư tử đ/á xuất hiện.

Sư tử đ/á trang trọng nghiêm túc, nhưng lại có đôi mắt đỏ làm người ta kinh sợ.

“Sao con sư tử này lại kỳ lạ như vậy?”

“Không kỳ lạ gì, nó bị người ta dùng oán khí để điểm mắt, nó đang nổi gi/ận đấy.”

Sư tỷ ngẩng đầu nhìn lên cột trụ nơi phong ấn dì Tần, muốn nói nhưng lại thôi: “Chuyện này có duyên với em, hay là em suy nghĩ thêm ngọn nguồn đi.”

“Hả?”

Sư tỷ phớt lờ thắc mắt của tôi.

Chị ấy đưa cho tôi tờ giấy lần trước tôi để lại.

Mở tờ giấy ra là một chữ ‘芒’ nghiêng nghiêng vẹo vẹo.

Tôi nhớ đến lời sư tỷ nói trước đó.

Chữ thảo ‘艹’ đại diện cho sức sống ghép với chữ vo/ng ‘亡’ thì thành chữ mang ‘芒’ chỉ hình dáng của người bảo vệ.

Nhưng nếu như đảo ngược lại.

Nhìn chữ vo/ng trước rồi lại nhìn sang chữ thả, người ch*t bị cư/ớp đi cơ hội sống…Tức là người ch*t bị gi*t bởi người bảo vệ.

Nghĩ đến khả năng này, toàn thân tôi liền cảm thấy ớn lạnh.

Vòng đi vòng lại, đầu đuôi sự việc lại trở về người bố khốn khiếp của Mặt Trăng nhỏ.

Ông ta giống như một mảnh ghép bị thiếu, tưởng chừng như không quan trọng nhưng không có mảnh ghép đó thì suy đoán từ đầu đến cuối của tôi cứ thiếu thiếu chút gì đó.

“E là chúng ta phải đi gặp tên s/úc si/nh đó rồi.”

Tôi nhìn sang Tống Kha: “Anh biết làm sao để moi được thông tin mà chúng ta muốn từ miệng tên khốn đó với tốc độ nhanh nhất không?”

Tống Kha suy nghĩ một lúc, khóe miệng cong cong: “Người khác thì có thể tôi không biết, nhưng cái người mà cô đang nghĩ trong lòng thì tôi rất rõ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0