Qủy Phiến

Chapter 4

31/07/2024 19:18

[10]

Hoàng Kiều Kiều co ro trong góc, run như cầy sấy, sợ sệt không dám tiến lên một bước.

Lý Diễm còn không trụ được một phút đã bị kéo xuống dưới.

Tôi nghe thấy âm thanh nặng nề của vật nặng rơi xuống tầng dưới.

Tôi bước đến cửa sổ, thấy Lý Diễm đang nằm trong vũng m/áu với tư thế kỳ lạ, hai mắt l.ồ.i t.o, sắp rơi ra khỏi h.ố.c mắt, giống như trước khi ch*t đã phải trải qua điều gì đó rất khủng khiếp.

Hoàng Kiều tận mắt chứng kiến cái ch*t bi thảm của Lý Diễm, sợ đến tè cả ra quần.

Lúc này, cô ta cuối cùng cũng tin lời tôi nói.

Cô ta liếc nhìn nhóm đạo sĩ vẫn còn bị q/uỷ che mắt, rồi bò về phía tôi, sắc mặt tái nhợt.

"Tô Nhân! Tớ sai rồi, tớ không nên cư/ớp đồ trên quầy hàng của cậu. C/ầu x/in cậu c/ứu tớ với!"

Hoàng Kiều Kiều ôm lấy chân tôi nài nỉ, mặt đẫm nước mắt.

Tôi lạnh lùng ngồi im bất động nhìn cô ta.

"Cậu muốn tớ đưa bao nhiêu tiền cũng được. Trước đây tớ luôn chế nhạo cậu nghèo chỉ vì tớ gh/en tị với cậu!"

"Tớ gh/en tị cậu có thành tích học tập tốt hơn tớ, gh/en tị cậu xinh đẹp hơn tớ..."

"Tớ gh/en tị vì tất cả nam sinh trong trường đều thích cậu!"

"Tớ thực sự biết sai rồi, tớ không nên b/ắt n/ạt cậu, c/ầu x/in cậu c/ứu tớ với, tớ thực sự không muốn ch*t..."

"Tớ sẽ không tái phạm nữa, tớ hứa sau này sẽ trở thành một người tốt..."

Hoàng Kiều Kiều khóc lớn.

Tôi cau mày, khẽ thở dài.

Hoàng Kiều Kiều mặc dù rất đáng gh/ét nhưng dù gì cô ta vẫn là một người sống sờ sờ.

Tôi nhận ra hai ngọn lửa trên vai cô ta đã bị đám q/uỷ thổi tắt.

Vô số khuôn mặt tái nhợt xuất hiện xung quanh cô ta, háo hức chờ đợi ngọn lửa cuối cùng nơi ấn đường.

"Nếu cậu thành tâm chuộc tội, tôi sẽ chỉ cậu cách này. Từ giờ trở đi, cậu phải xin lỗi và đền bù cho tất cả những người mà cậu đã b/ắt n/ạt."

“Còn nữa, đúng mười hai giờ đêm nay, hãy chuẩn bị lễ vật gấp mười lần và đặt ở ngã tư đường để đền bù cho những con q/uỷ đó.”

Hoàng Kiều Kiều nghe vậy liền gật đầu như gà mổ thóc.

"Tớ bằng lòng, chỉ cần có thể sống sót, cậu bảo tớ làm gì cũng được!"

Giọng tôi thay đổi:

"Nhưng điều kiện tiên quyết là cậu không mắc n/ợ oan, nếu không thì tôi cũng không c/ứu được cậu."

Trong mắt Hoàng Kiều Kiều hiện lên một tia áy náy, nhưng sau đó cô ta nhanh chóng gật đầu.

Sau khi nhóm đạo sĩ rời đi, ký túc xá liền yên tĩnh trở lại.

Hoàng Kiều Kiều có lẽ là bị dọa sợ thật rồi, theo những gì tôi nói, cô ta đã đi xin lỗi những người từng ăn hiếp và hứa sẽ bồi thường.

Những những người bị cô ta b/ắt n/ạt đều chọn không tha thứ.

Suy cho cùng, những việc cô ta từng làm cực kỳ gh/ê t/ởm.

Hoàng Kiều Kiều thức chờ đến mười hai giờ đêm, đến trước ngã tư trường.

Tôi đi theo phía sau cô ta.

Màn đêm im lặng đến đ/áng s/ợ.

Hoàng Kiều Kiều làm theo chỉ dẫn của tôi, chuẩn bị đồ cúng gấp mười lần lần trước.

"Như vậy.. có được chưa?"

Cô ta r/un r/ẩy hỏi.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô ta.

“Cậu có chắc mình không mắc n/ợ oan như bọn họ không?”

Hoàng Kiều Kiều vội vàng gật đầu: “Tớ là kiểu thích khi dễ người khác, nhưng tớ chưa từng h.ạ.i ch.ế.t ai bao giờ!”

Thấy cô ta chắc chắn như vậy, tôi càng thêm quyết tâm mở q/uỷ môn quan.

Ngay khi q/uỷ môn quan mở ra, vô số những bóng trắng chen chúc bay ra bên ngoài.

Đồ cúng tế được đặt trên mặt đất giảm đi với số lượng đáng báo động.

Vô số m/a q/uỷ đang cư/ớp lấy đồ cúng trên mặt đất.

Mặc dù Hoàng Kiều Kiều không nhìn thấy chúng, nhưng cô ta có thể nhìn thấy được, đồ cúng đang không ngừng giảm đi.

Cô ta thở phào nhẹ nhõm: "Nhân Nhân, bọn họ có tha thứ cho tớ không?"

Nhưng tôi lại lắc đầu chỉ vào sau lưng Hoàng Kiều Kiều.

Trên lưng cô ta có vài đứa trẻ với khuôn mặt vô cùng đ/áng s/ợ.

Những đứa trẻ này phát ra những tiếng hét chói tai.

"Cậu có chắc là mình không mắc n/ợ oan không?”

Hoàng Kiều Kiều sắc mặt cứng đờ.

Tôi thấy ngọn lửa ở ấn đường của cô ta vụt tắt.

Ngay lập lức, những đứa trẻ này nở nụ cười quái dị.

Chúng há miệng, những chiếc răng sắc nhọn c.ắ.n sâu vào m/áu th!t trên cơ thể Hoàng Kiều Kiều.

Hoàng Kiều Kiều không nhìn thấy, chỉ có thể hét lên: "Tô Nhân! Có thứ gì đó đang cắn tớ!"

Một mảnh th!t da lẫn lộn bị x/é ra khỏi chân.

Hoàng Kiều Kiều đ/au đến sắp ngất đi.

"Tô Nhân! Đồ dối trá ch*t ti/ệt, không phải cậu nói họ sẽ tha thứ cho tôi sao?"

Hoàng Kiều Kiều hằn học nhìn tôi.

Vẻ mặt tôi lạnh tanh.

"Bọn họ có thể là đã tha thứ cho cậu rồi, nhưng cậu đã nói dối tôi."

"Trên người cậu mang theo rất nhiều n/ợ oan."

“Tôi e rằng những con q/uỷ sơ sinh này bị chính tay cậu g.i.ế.t ch*t lúc còn sống.”

"Chúng đến tìm cậu đòi mạng!"

[11]

Nhìn thấy cảnh tượng đẫm m.á.u trước mắt, tôi không khỏi quay đầu lại.

Lúc đầu Hoàng Kiều Kiều còn có sức ch/ửi tôi, nhưng sau đó giọng cô ta ngày càng yếu dần đi.

Đến cuối cùng không còn phát ra âm thanh được nữa.

Tôi quay lại thì thấy Hoàng Kiều Kiều hai mắt trợn to, trên người không còn một miếng th!t nào còn nguyên vẹn.

Trên đất m/áu th!t lẫn lộn, nhìn mà kh/iếp s/ợ.

Bọn q/uỷ sơ sinh đó đột nhiên được bao phủ bởi một vài tia sáng vàng, sau đó chúng hài lòng bò về phía q/uỷ môn quan, cuối cùng, cửa từ từ đóng lại rồi biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Tôi thở dài, lắc đầu rồi quay trở lại trường.

[12]

Ba ngày sau.

Cuối cùng tôi đã biết nguồn gốc của đám q/uỷ sơ sinh c.ắ.n ch.ế.t Hoàng Kiều Kiều.

Cảnh sát tìm thấy ba bộ http://x.xn--yia.xn--jia.ng/ trẻ em trong vườn nhà Hoàng Kiều Kiều.

Hóa ra Hoàng Kiều Kiều luôn sợ đứa con do mẹ kế sinh ra sẽ chiếm đoạt vị trí của cô ta trong lòng bố mình.

Vì thế mỗi lần đều nhân lúc mẹ kế không để ý, cô ta đều lén g.i.ế.t c.h.ế.t những đứa trẻ đó.

Nghe nói trong số đó có một đứa c.h.ế.t rất thảm, bị ném cho đống chó hoang, mặc chúng x.â.u x.é.

Hai đứa còn lại cũng không đỡ hơn là bao, đều bị Hoàng Kiều Kiều d.ì.m c.h.ế.t.

Nghe nói trước đây Hoàng Kiều Kiều chưa bao giờ cho phép người ngoài đến quản lý khu vườn, vì vậy đến cả bố cô ta cũng không ngờ rằng con gái mình lại á/c đ/ộc như vậy.

Sở dĩ cảnh sát tìm thấy được t.h.i t.h.ể là do mẹ kế của Hoàng Kiều Kiều đột nhiên nghe thấy tiếng khóc trẻ con vang lên trong vườn, sau đó bà đã gọi cảnh sát.

Sau khi sự việc này kết thúc, tôi và Lý Khả cũng được phân vào ký túc xá mới.

Bạn cùng phòng mới rất thân thiện và chúng tôi rất hợp nhau.

Tôi cũng bắt đầu bận rộn mỗi ngày, chuẩn bị hàng cho lần giao dịch tiếp theo.

Suy cho cùng thì tôi cũng cần phải bảo dưỡng “tiếng lành” của mình ở dưới đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Rời nhà tám năm, ngày trở về tôi đại khai sát giới

Chương 9
Phu quân phá sản, nợ khoản tiền lãi cắt cổ lên tới một triệu lượng bạc. Tôi phải xuôi nam làm thuê ở xưởng thêu để trả nợ thay cho chàng. Ngày tôi đi, con gái mới chỉ vừa biết gọi mẹ. Nào ngờ tám năm sau gặp lại, lại là ở ngay đại sảnh nha môn huyện nhà. Người phu quân ngay cả gà cũng không dám giết, nay lại bị áp giải dưới công đường vì tội cầm dao đả thương người. Tôi còn chưa kịp lên tiếng, một người đàn bà đang mang thai đã bất ngờ lao vào, tát thẳng vào mặt phu quân tôi: “Ai bảo anh đi liều mạng với chồng tôi! Tôi đã nói rồi, sau khi hòa ly, đứa bé trong bụng này vẫn có thể theo họ Lưu của anh!” Tôi trân trân nhìn chằm chằm vào chiếc khóa vàng nhỏ trên cổ người đàn bà đó. Đó là thứ tôi đã phải chắt chiu, bớt ăn bớt mặc mới dành dụm được, gửi gắm cho phu quân mang về làm quà sinh nhật cho con gái! Tôi lao tới, giật phắt nó xuống: “Quà sinh nhật của con gái ta, cớ sao lại đeo trên cổ ngươi?”
Tình cảm
0